Friday, November 07, 2008

Chuyện động trời: Về việc từ thiện của cô Tim-Aline Rebeaud

Chuyện động trời: Về việc từ thiện của cô Tim-Aline Rebeaud

Bài của Âu Phong Vũ

Trong cuối tuần qua và Ngày thứ Hai đầu tuần, tại Thành Phố San Jose, đồng bào người Việt kéo nhau đi ủng hộ Cô Tim-Aline Rebeaud và tổng số tiền lên đến gần 100 ngàn. Đây là một nghĩa cử cao đẹp của đồng bàoViệt Nam chúng ta tại Thung Lũng Hoa Vàng. Trong tình trạng kinh tế khó khăn mà thu được một số tiền như thế thì không phải là chuyện dễ.

Được biết là Bữa Tiệc tại Nhà Hàng Dynasty có khoảng gần 800 người và vé đã bán hết nên có một số người muốn đến ủng hộ cô Tim và việc làm từ thiện mà không có cơ hội. Đặc biệt là chương trình này do các bạn trẻ đứng ra tổ chức và do Linh mục điều khiển chương trình. Theo những nguồn tin đưa từ báo Calitoday của Lê Bình, và Viet tribute của Dương Tiểu Muội thì chúng tôi thấy là nhà báo đã quá ca ngợi về những việc làm này, ca ngợi các bạn trẻ, ca ngợi Cô Tim Thụy Sĩ, ca ngợi Linh mục, ca ngợi số tiền, bên cạnh đó là dùng hình ảnh và ngôn ngữ thiếu văn hóa, thiếu ăn học để chà đạp một Tu sĩ Phật giáo. Bài viết của ký giả Dương Tiểu Muội đã dùng những từ ngữ thiếu hiểu biết về chuyên môn chẳng hạn như nhà sư, ông sư, rồi Sư Quảng Bảo v.v... để danh xưng một Tu sĩ Phật giáo. Trong Phật giáo, đâu có từ nào để dùng gọi như vậy. Hoặc là Đại đức, hay Thượng tọa hay Hòa thượng hay là Tỳ kheo, Sa môn, v.v...

Chúng tôi cũng có mặt trong đêm hôm thứ Hai tại Unify Center do Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Maitreya tổ chức. Thực ra chúng tôi chưa biết nhiều đến Trung Tâm này, nhưng theo sự hiểu biết của chúng tôi và một số bạn bè thường đến đây sinh hoạt, thì Trung Tâm này dưới sự dẫn dắt và sinh hoạt Tâm Linh, Văn Hóa Phật giáo cũng như sinh hoạt Tu Tập của Đại Đức Thích Quảng Bảo.

Một vị Tu sĩ Phật giáo trẻ có tấm lòng hy sinh và biết quan tâm đến cộng đồng người Việt chúng ta. Thầy rất chú trọng đến việc dẫn dắt và giáo dục thế hệ các con em trẻ Việt Nam chúng ta. Thầy là một Tăng sĩ Phật giáo rất hội nhập vào đời và sống rất giản dị. Nhìn Thầy chúng ta khó mà nhận ra hết. Thầy đã đi tu từ nhỏ và khi qua Mỹ Thầy đã hy sinh nhiều năm để hoàn tất hai chương trình Master ngành Tâm Lý Học và Ngành Tôn Giáo Tâm Lý học. Một Tu sĩ Phật giáo với số kiến thức và có học vấn tốt như vậy mà hy sinh làm những việc thiện nguyện như vậy là một hình ảnh đáng trân quý.Theo sự kể lại của một số người làm việc thiện nguyện tại Trung Tâm Maitreya, Cô Loanie Lâm là một người đứng ra thành lập Trung Tâm này và cổ võ tinh thần hướng về đời sống tâm linh và xoay vào đời sống nội tâm nhiều hơn là chuyện hơn thua, thị phi ngoài đời. Cô đã mở nhiều lớp dạy Yoga trị bệnh miễn phí cho nhiều người và phối hợp với những buổi thuyết giảng, thuyết trình của Thầy Thích Quảng Bảo. Và bữa cơm Chay hôm thứ Hai là do hảo ý của Cô và Thầy Quảng Bảo đề xướng. Cô Loanie đã bỏ ra nhiều thời gian để mua sắm cũng như chuẩn bị những món ăn Chay thịnh soạn, tinh khiết. Cô còn ủng hộ Hội Trường và mọi chi phí khác để cho chúng ta có một đêm sinh hoạt từ thiện giúp cho các em tàn tật bên Việt Nam. Một chương trình chuẩn bị trong thời gian 10 ngày và mọi việc rất là tươm tất, chu đáo.

Thử hỏi chúng ta còn đòi hỏi gì nữa??? Mọi người đến đó để ủng hộ Cô Tim, để nghe Kỳ Duyên nói chuyện mà quên rằng những người đã hy sinh nhiều thời gian công sức để lo mọi việc. Họ hy sinh như vậy, làm như vậy để được gì mà còn bị nhóm người hôm đó phản ứng, bất bình? Rồi báo chí nhà báo, ký giả dùng ngôn ngữ, lời thiếu hòa nhã, thiếu văn hóa để chê bai? Tôi rất thích những lời trình bày của Thầy Quảng Bảo đêm hôm đó sau khi nghe cô Tim phân trần giá cả của bức tranh trong phần bán đấu giá. Nếu chúng ta đến đó để mua bán thì không còn gì để nói nữa. Nếu Cô Tim này mang một trái tim đi làm từ thiện thì đừng bao giờ nghĩ đến việc lời lỗ trong những bức tranh như vậy. Trên tinh thần thiện nguyện thì tấm lòng hảo tâm là quan trọng hơn hết. Tại sao chúng ta chỉ biết thu mà không biết cho? Nếu cô Tim khôn khéo thì nên để người mua bức tranh đó với giá như vậy, cho dù mất đi 100 đô la vì còn những bức tranh khác có thể kiếm hơn 1000 đô la. Người làm việc thiện thì quên mình, quên vật chất để đổi lấy tình thương và tấm lòng của mọi người. Cô đã hy sinh 16 năm để làm việc đó mà sao tối hôm đó cô lại quên đi, để rồi phản đối việc bán tấm tranh đó với giá như vậy như kia? Nhiều người rất ngạc nhiên khi nghe cô Tim nói như vậy và họ có cảm giác bị lường gạt và coi như đây là một việc mua bán đổi chác, tiền bạc sòng phẳng. Nhiều người đã phê bình và bỏ ra về khi biết mình trong tâm trạng bị lường gạt như vậy. Tôi đề nghị chúng ta nên thận trọng về những việc làm của mình chứ đừng có hùa nhau ủng hộ rồi sau đó phát hiện ra rồi mới ân hận và đau lòng.

Còn một số chi tiết khác cũng cần đề cập trong bài viết này.

1. Theo ký giả Dương Tiểu Muội??? cho biết là giới truyền thông báo chí đã loan tin là cô Kỳ Duyên Làm MC, nhưng là nhà sư Quảng Bảo. Sự thật là thế nào?? Trong tờ flyer phát ra từ Trung Tâm Maitreya là "chương trình có sự hiện diện của Cô Tim, MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên và chương trình Văn nghệ với sự đóng góp của các Ca sĩ Phật Tử……." và chúng tôi cũng được nghe thông báo này trên đài của Thanh Tùng. Như vậy, tối thứ Hai là bữa cơm Chay do Trung Tâm Maitreya tổ chức, do Thầy Quảng Bảo trách nhiệm quản lý, soạn thảo và quyết định chương trình.

Nếu chương trình này là do Cô Tim hay MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên hay nhóm Maison-Chance. USA tổ chức thì chuyện lại là khác nữa. Các bạn cũng dư hiểu là khi mình đến nhà người ta, mình nên tôn trọng chủ nhà vì mình là khách.

2. Chúng tôi cũng ngạc nhiên và tưởng chừng như một nhóm các vị trong tổ chức Maison là Ban Tổ Chức vì thấy các vị không xuất hiện ngay từ đầu chương trình. Theo chương trình thông báo là 5.30PM, các vị trong BTC phải có mặt sớm hơn để chuẩn bị, nhưng chúng tôi thấy chỉ có vài người Phật tử công quả trong nhà bếp và bên ngoài thì có một mình Thầy Quảng Bảo lo trang hoàng bàn ghế, hoa và mọi thứ chu đáo.

Điều hết sức ngạc nhiên là đó các vị trong nhóm này lại tụ lại tính tiền trong các thùng, thậm chí còn mang thùng tiền từ Bàn Thư Ký của BTC tối hôm đó mà không cho người thư ký biết đến. Hành động này giống như giành giật nhau vì tiền chứ không phải là lòng tốt để làm việc thiện. Đúng ra là các vị Thư Ký của Trung Tâm Maitreya tổng kết lại số tiền trước mặt mọi người rồi giao cho Cô Tim hoặc đại diện Hội Maison Chance để nhận số tiền thu được hôm đó. Rất tiếc là chúng ta lại không làm điều đó được.

3. Nếu Kỳ Duyên làm MC mà chỉ vì một việc bất bình nhỏ mà bỏ về thì thật là thiếu tinh thần tôn trọng, và thiếu trách nhiệm. Vậy mà Dương Tiểu Muội cũng nêu ra trong bài viết của mình. Không là là lợi hay hại! Nếu chúng ta làm việc thiện thì cứ làm hết lòng rồi thôi, chuyện tốt chuyện xấu gì cũng đâu quan trọng.

4. Ký giả Dương Tiểu Muội trong bài viết lại đạo văn mà không trích dẫn tác giả của bốn câu thơ: "Trăm năm trước…… Đây là bài thơ của Bác sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám, một người sáng lập ra gia đình Phật tử Việt Nam. Trong khi viết ký giả đã vi phạm nguyên tắc không ghi rõ tác giả, xuất xứ mà còn đổi lời của bài thơ. Và còn nhiều chuyện để nói nữa!!!!

Các bạn ơi, chúng ta hãy tỉnh thức để nhìn rõ những hành động, việc làm của các tổ chức để rồi đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta đặt đúng chỗ cần. Xin gởi đến tất cả mọi người đọc mà suy ngẫm !!! ./-

http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=435:435&catid=37:bandoc&Itemid=56

---

Chuyện động trời: Về việc từ thiện của cô Tim-Aline Rebeaud

Chuyện động trời: Về việc từ thiện của cô Tim-Aline Rebeaud

Bài của Âu Phong Vũ

Trong cuối tuần qua và Ngày thứ Hai đầu tuần, tại Thành Phố San Jose, đồng bào người Việt kéo nhau đi ủng hộ Cô Tim-Aline Rebeaud và tổng số tiền lên đến gần 100 ngàn. Đây là một nghĩa cử cao đẹp của đồng bàoViệt Nam chúng ta tại Thung Lũng Hoa Vàng. Trong tình trạng kinh tế khó khăn mà thu được một số tiền như thế thì không phải là chuyện dễ.

Được biết là Bữa Tiệc tại Nhà Hàng Dynasty có khoảng gần 800 người và vé đã bán hết nên có một số người muốn đến ủng hộ cô Tim và việc làm từ thiện mà không có cơ hội. Đặc biệt là chương trình này do các bạn trẻ đứng ra tổ chức và do Linh mục điều khiển chương trình. Theo những nguồn tin đưa từ báo Calitoday của Lê Bình, và Viet tribute của Dương Tiểu Muội thì chúng tôi thấy là nhà báo đã quá ca ngợi về những việc làm này, ca ngợi các bạn trẻ, ca ngợi Cô Tim Thụy Sĩ, ca ngợi Linh mục, Ca ngợi số tiền, bên cạnh đó là dung hình ảnh và ngôn ngữ thiếu văn hóa, thiếu ăn học để chà đạp một Tu sĩ Phật giáo. Bài viết của ký giả Dương Tiểu Muội đã dung những từ ngữ thiếu hiểu biết về chuyên môn chẳng hạn như nhà sư, ông sư, rồi Sư Quảng Bảo v.v... để danh xưng một Tu sĩ Phật giáo. Trong Phật giáo, đâu có từ nào để dùng gọi như vậy.Hoặc là Đại đức, hay Thượng tọa hay Hòa thượng hay là Tỳ kheo, Sa môn, v.v...

Chúng tôi cũng có mặt trong đêm hôm thứ Hai tại Unify Center do Trung Tâm Văn Hóa Phật Giáo Maitreya tổ chức. Thực ra chúng tôi chưa biết nhiều đến Trung Tâm này, nhưng theo sự hiểu biết của chúng tôi và một số bạn bè thường đến đây sinh hoạt, thì Trung Tâm này dưới sự dẫn dắt và sinh hoạt Tâm Linh, Văn Hóa Phật giáo cũng như sinh hoạt Tu Tập của Đại Đức Thích Quảng Bảo.

Một vị Tu sĩ Phật giáo trẻ có tấm lòng hy sinh và biết quan tâm đến cộng đồng người Việt chúng ta. Thầy rất chú trọng đến việc dẫn dắt và giáo dục thế hệ các con em trẻ Việt Nam chúng ta. Thầy là một Tăng sĩ Phật giáo rất hội nhập vào đời và sống rất giản dị. Nhìn Thầy chúng ta khó mà nhận ra hết. Thầy đã đi tu từ nhỏ và khi qua Mỹ Thầy đã hy sinh nhiều năm để hoàn tất hai chương trình Master ngành Tâm Lý Học và Ngành Tôn Giáo Tâm Lý học. Một Tu sĩ Phật giáo với số kiến thức và có học vấn tốt như vậy mà hy sinh làm những việc thiện nguyện như vậy là một hình ảnh đáng trân quý.Theo sự kể lại của một số người làm việc thiện nguyện tại Trung TâmMaitreya, Cô Loanie Lâm là một người đứng ra thành lập Trung Tâm này và cổ võ tinh thần hướng về đời sống tâm linh và xoay vào đời sống nộitâm nhiều hơn là chuyện hơn thua, thị phi ngoài đời. Cô đã mở nhiều lớp dạy Yoga trị bệnh miễn phí cho nhiều người và phối hợp với những buổi thuyết giảng, thuyết trình của Thầy Thích Quảng Bảo. Và bữa cơm Chay hôm thứ Hai là do hảo ý của Cô và Thầy Quảng Bảo đề xướng. Cô Loanie đã bỏ ra nhiều thời gian để mua sắm cũng như chuẩn bị những món ăn Chay thịnh soạn, tinh khiết. Cô còn ủng hộ Hội Trường và mọi chi phí khác để cho chúng ta có một đêm sinh hoạt từ thiện giúp cho các em tàn tật bên Việt Nam. Một chương trình chuẩn bị trong thời gian 10 ngày và mọi việc rất là tươm tất, chu đáo.

Thử hỏi chúng ta còn đòi hỏi gì nữa??? Mọi người đến đó để ủng hộ Cô Tim, để nghe Kỳ Duyên nói chuyện mà quên rằng những người đã hy sinh nhiều thời gian công sức để lo mọi việc. Họ hy sinh như vậy, làm như vậy để được gì mà còn bị nhóm người hôm đó phản ứng, bất bình? Rồi báo chí nhà báo, ký giả dùng ngôn ngữ, lời thiếu hòa nhã, thiếu văn hóa để chê bai? Tôi rất thích những lời trình bày của Thầy Quảng Bảo đêm hôm đó sau khi nghe cô Tim phân trần giá cả của bức tranh trong phần bán đấu giá. Nếu chúng ta đến đó để mua bán thì không còn gì để nói nữa. Nếu Cô Tim này mang một trái tim đi làm từ thiện thì đừng bao giờ nghĩ đến việc lời lỗ trong những bức tranh như vậy. Trên tinh thần thiện nguyện thì tấm lòng hảo tâm là quan trọng hơn hết. Tại sao chúng ta chỉ biết thu mà không biết cho? Nếu cô Tim khôn khéo thì nên để người mua bức tranh đó với giá như vậy, cho dù mất đi 100 đô la vì còn những bức tranh khác có thể kiếm hơn 1000 đô la. Người làm việc thiện thì quên mình, quên vật chất để đổi lấy tình thương và tấm lòng của mọi người. Cô đã hy sinh 16 năm để làm việc đó mà sao tối hôm đó cô lại quên đi, để rồi phản đối việc bán tấm tranh đó với giá như vậy như kia? Nhiều người rất ngạc nhiên khi nghe cô Tim nói như vậy và họ có cảm giác bị lường gạt và coi như đây là một việc mua bán đổi chác, tiền bạc sòng phẳng. Nhiều người đã phê bình và bỏ ra về khi biết mình trong tâm trạng bị lường gạt như vậy. Tôi đề nghị chúng ta nên thận trọng về những việc làm của mình chứ đừng có hùa nhau ủng hộ rồi sau đó phát hiện ra rồi mới ân hận và đau lòng.

Còn một số chi tiết khác cũng cần đề cập trong bài viết này.

1. Theo ký giả Dương Tiểu Muội??? cho biết là giới truyền thông báo chí đã loan tin là cô Kỳ Duyên Làm MC, nhưng là nhà sư Quảng Bảo. Sự thật là thế nào?? Trong tờ flyer phát ra từ Trung Tâm Maitreya là "chương trình có sự hiện diện của Cô Tim, MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên và chương trình Văn nghệ với sự đóng góp của các Ca sĩ Phật Tử……." và chúng tôi cũng được nghe thông báo này trên đài của Thanh Tùng. Như vậy, tối thứ Hai là bữa cơm Chay do Trung Tâm Maitreya tổ chức, do Thầy Quảng Bảo trách nhiệm quản lý, soạn thảo và quyết định chương trình.

Nếu chương trình này là do Cô Tim hay MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên hay nhóm Maison-Chance. USA tổ chức thì chuyện lại là khác nữa. Các bạn cũng dư hiểu là khi mình đến nhà người ta, mình nên tôn trọng chủ nhà vì mình là khách.

2. Chúng tôi cũng ngạc nhiên và tưởng chừng như một nhóm các vị trong tổ chức Maison là Ban Tổ Chức vì thấy các vị không xuất hiện ngay từ đầu chương trình. Theo chương trình thông báo là 5.30PM, các vị trong BTC phải có mặt sớm hơn để chuẩn bị, nhưng chúng tôi thấy chỉ có vài người Phật tử công quả trong nhà bếp và bên ngoài thì có một mình Thầy Quảng Bảo lo trang hoàng bàn ghế, hoa và mọi thứ chu đáo.

Điều hết sức ngạc nhiên là đó các vị trong nhóm này lại tụ lại tính tiền trong các thùng, thậm chí còn mang thùng tiền từ Bàn Thư Ký của BTC tối hôm đó mà không cho người thư ký biết đến. Hành động này giống như giành giật nhau vì tiền chứ không phải là lòng tốt để làm việc thiện. Đúng ra là các vị Thư Ký của Trung Tâm Maitreya tổng kết lại số tiền trước mặt mọi người rồi giao cho Cô Tim hoặc đại diện Hội Maison Chance để nhận số tiền thu được hôm đó. Rất tiếc là chúng ta lại không làm điều đó được.

3. Nếu Kỳ Duyên làm MC mà chỉ vì một việc bất bình nhỏ mà bỏ về thì thật là thiếu tinh thần tôn trọng, và thiếu trách nhiệm. Vậy mà Dương Tiểu Muội cũng nêu ra trong bài viết của mình. Không là là lợi hay hại! Nếu chúng ta làm việc thiện thì cứ làm hết lòng rồi thôi, chuyện tốt chuyện xấu gì cũng đâu quan trọng.

4. Ký giả Dương Tiểu Muội trong bài viết lại đạo văn mà không trích dẫn tác giả của bốn câu thơ: "Trăm năm trước…… Đây là bài thơ của Bác sĩ Tâm Minh Lê Đình Thám, một người sáng lập ra gia đình Phật tử Việt Nam. Trong khi viết ký giả đã vi phạm nguyên tắc không ghi rõ tác giả, xuất xứ mà còn đổi lời của bài thơ. Và còn nhiều chuyện để nói nữa!!!!

Các bạn ơi, chúng ta hãy tỉnh thức để nhìn rõ những hành động, việc làm của các tổ chức để rồi đồng tiền mồ hôi nước mắt của chúng ta đặt đúng chỗ cần. Xin gởi đến tất cả mọi người đọc mà suy ngẫm !!! ./-

http://www.lyhuong.net/viet/index.php?option=com_content&view=article&id=435:435&catid=37:bandoc&Itemid=56

---

Thursday, November 06, 2008

Website NVQG Montreal, Canada : Tho+ vinh danh Co+` Va`ng


Thơ vinh danh cờ vàng

ĐỨC THÁNH CHA BÊN CẠNH CỜ VÀNG


Ly Hương

July 19, 2008

CỜ VÀNG thay chiếc khăn quàng
ĐỨC CHA cười nói rộn ràng niềm vui
Con chiên hăng hái bên Ngài
CỜ VÀNG phất phới khung trời thênh thang
ĐỨC THÁNH CHA yêu quý CỜ VÀNG
Vinh danh THIÊN CHÚA lòng càng hăng say
CỜ VÀNG thân ái tung bay
CỜ VÀNG ngạo nghễ hẹn ngày hồi hương
CỜ VÀNG nhắc nhở quê xưa
CỜ VÀNG giải phóng quê hương ngục tù
Cờ đỏ như lá chiều thu
Xác xơ thê thảm, cộng thù nát tan

SYDNEY phất phới CỜ VÀNG
Trời ÚC tươi sáng hiên ngang đón chào
MẸ VIỆT NAM hết nghẹn ngào
CỜ VÀNG tươi thắm đón chào tự do.
Khắp nơi thế giới hoan hô
Tinh thần giới trẻ sáng ngời niềm tin .

LY HƯƠNG

http://www.vietnam.ca/quocgia/quocgia117/tinlienquanVNQG117.htm

Nhãn hiệu “Made in China”

Nhãn hiệu “Made in China”

Trung tuần tháng 4 năm 2008, tôi tham dự một chuyến du lịch Trung Quốc (TQ) 12 ngày. Trước khi lên đường, thân nhân căn dặn rằng: “đừng mua bất cứ máy móc gì ở TQ, toàn là đồ giả. TQ có tài làm đồ giả tinh vi lắm, y hệt đồ thiệt”. Tôi đi chơi với bạn bè vui lắm, chẳng mua sắm gì cả. Tới ngày cuối cùng, hướng dẫn viên du lịch đưa chúng tôi vào một thương xá lớn ở Bắc Kinh để chúng tôi mua đồ kỷ niệm và quà cáp trước khi lên đường trở về Mỹ. Lúc đó, một anh bạn nảy ra ý định vào một tiệm bán máy móc để hỏi giá cả, mục đích để so sánh với giá cả ở Mỹ. Một chiếc máy quay phim hiệu SONY y hệt máy anh đang cầm trong tay, chỉ bán có 225 đô la Mỹ, rẻ gần nửa tiền. Lòng tham nổi lên, mọi người chạy vào mua một cái. Tôi nhớ lời người nhà nên từ chối không mua. Chị bạn tôi thúc dục và giải thích: “Giá rẻ là tại công nhân rẻ. Đồ sản xuất từ Nhật, nhưng được lắp ráp bên TQ thì phải rẻ hơn ở Mỹ”. Tôi nghe vui tai, mua một cái cho bạn bè vui long. Khi về tới Mỹ, nhờ thằng cháu là chuyên viên làm việc cho hàng Sony kiểm lại thì các bộ phận bên trong toàn đồ giả, trừ cái vỏ có chữ “SONY” nổi, y như máy thực.

Tôi cứ ấm ức mãi là đã được dặn dò kỹ lưỡng mà còn bị mắc lừa. Phải chi máy giả, nhưng còn sử dụng được thì cũng an ủi. Đằng này, máy thu toàn những hình mờ ảo như qua một lớp sương mù, chỉ có cách liệng vào thùng rác cho khỏi chật tủ. Tôi tự hỏi: “Tại sao một thương tiệm lớn, trong một thương xá bán hàng cho du khách ngoại quốc lại bán “đồ giả mạo”? Không biết hãng SONY có biết là hàng hoá của mình bị làm giả hay không? Không biết chính quyền TQ có biết là việc “đổi trắng thay đen” của bọn gian thương trong nước hay không? Nhưng chính quyền TQ cũng thế mà thôi. Ngày Thế Vận Hội, họ đã bị thế giới phanh phui rất nhiều chuyện giả mạo, điển hình nhất là vụ “giả mạo giọng hát”, v.v…

Chuyện gian thương TQ chưa chấm dứt ở đây. Trung tuần tháng 9 năm nay thì Italy hoàn trả về TQ 1.7 triệu đôi giày và còn đưa ra toà vì làm giả nhãn hiệu Italy . Giày thì bề ngoài bóng, đẹp, nhưng da được nhúng vào một hoá chất nguy hiểm, có thể gây ung thư cho người mang giày. Rồi những chiếc dép làm loét chân người mang mà chúng ta thấy xuất hiện trên mạng và gần đây nhất là vụ sữa nhiễm độc Melamine đã làm rung động cả thế giới.

Trong quá khứ, tháng 4 năm 2007, Hoa Kỳ đã hồi lại TQ một số lớn thực phẩm vì đã trộn những hoá chất gây độc hại cho sức khoẻ con người. Cuối năm 2007, Hoa Kỳ cũng hồi trả 6 triệu hộp thức ăn cho súc vật (chó, mèo) có pha Melamine. Thức ăn nhiễm độc này đã giết chết 4 con vật 4 chân. Đồ chơi trẻ em cũng bị hoàn trả lại TQ vì có chất “chì” (plumb) gây nguy hại cho các em khi tiếp xúc.

Như vậy là tính cách độc hại của hàng TQ bao gồm hết: từ người lớn tới trẻ em, từ con người tới súc vật. Để mau mắn xoa dịu phản ứng của quốc tế, chính quyền TQ đã mở cuộc điều tra và đem ra xử tử ông Bộ trưởng Lương thực, ông chủ hàng đồ chơi, do kinh hoàng và tuyệt vọng cũng đã tự vẩn luôn. Tuy nhiên như vậy đã đủ để giải quyết vấn đề hay chưa?

Giết một con dê để tế thần có đủ để che đậy hết tội ác của một tầng lớp cường quyền tham ô, xảo trá, và bao che lẫn nhau hay không? TQ đã tự tay làm nhơ nhuốc nhãn hiệu “Made in China”, mà giờ đây mọi người trên thế giới đều kinh sợ và xa lánh. Từ năm 2007 mặc dầu đã được Hoa Kỳ báo động và hoàn trả nhiều thực phẩm và hàng hoá ô nhiễm, nhưng tới năm 2008, sữa bột nhiễm độc, giày da hiệu Italie, ghế sofa….vẫn tiếp tục được xuất khẩu. Như vậy chứng tỏ TQ coi quyền lợi của chính họ là ưu tiên, và quyền lợi của người tiêu thụ chỉ là thứ yếu.

Theo sự lo ngại của Giáo sư Nguyễn Phúc Liên, Giáo sư Kinh tế tại trường Đại học Thụy Sĩ thì các hàng hoá bị trả về TQ, sẽ không bị tiêu hủy, mà sẽ được thay đổi bao bì và nhãn hiệu, ngay cả thời hạn dùng (expiration date) để đưa lậu vào Việt Nam qua ngã biên giới miền Bắc với giá rẻ.

Tiếp theo là một hệ thống tham ô khác của XHCN Việt Nam sẽ tiếp tay với bọn gian thương để phân tán mỏng những hàng hoá này vào thị trường Việt Nam… và cuối cùng, người lãnh đủ là người tiêu thụ, tức là dân Việt Nam.

Nền kinh tế TQ hiện đang trên đà tuột dốc, hàng hoá TQ đang bị xa lánh. Chúng ta nên suy nghĩ trước khi chọn thương hiệu “Made in China”. Chúng ta đừng để gian thương lợi dụng, lừa đảo chúng ta để làm giàu một cách bất chánh. Chúng ta cần cho TQ một bài học để đời để chính quyền TQ biết tôn trọng giá trị và quyền lợi của người tiêu thụ.

Đan Tâm

http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3507

---

Wednesday, November 05, 2008

Bài học cô Tim

Thưa anh Michael,

Có lẽ đây là lần thứ nhì Hoàng chỉ đọc đến paragraph thứ nhì của anh là đã không muốn đọc tiếp, lý do là vì anh viết không đúng điều Hoàng đã lý luận.

1. Hoàng có đồng ý về việc bà con giúp đỡ dân mình, chớ không phải "khoanh tay mặc ai chết thì chết, ai khổ thì khổ". Đây, câu này đây:

"Chắc đại đa số chúng ta ở đây đều có thân nhân ở VN, hay đều có thể đích thân về VN. Nếu muốn làm từ thiện, xin gởi về cho thân nhân hoặc đích tay trao cho kẻ kém may mắn. Như vậy chuyện thiện vẫn làm, phước vẫn tích, mà không bị VC lợi dụng."

2. Quan trọng hơn nữa, Hoàng nghĩ giải trừ tập đoàn độc tài là cách giải quyết vấn đề sâu nhất, chớ không phải "khoanh tay mặc ai chết thì chết, ai khổ thì khổ". Đây, câu này đây:

"Riêng đối với đồng bào VN, mỗi đồng bạc đệ giúp đểu ít nhất phải đi kèm với một thông điệp. Đối với đệ, truất đi tập đoàn độc tài tham nhũng VC là cách giải quyết vấn đề sâu nhất."

Dưới triều đại các bạo chúa, người anh hùng cứu dân là kẻ lật báo chúa. Trong lịch sử, biết bao nhiêu vị được gọi là anh hùng mà chỉ chống giặc, chống bạo chúa, cường hào ác bá, chớ không đích tay phát tiền, làm từ thiện. Cái nghĩa cử của họ thật là "chí thiện" và hữu hiệu hơn dành dụm vài ba cắc bạc cho kẻ kém may mắn. Đó là cách họ đóng góp cho dân tộc và đã danh lưu thanh sử.

Anh nhắc đến TT Kenedy làm Hoàng nhớ đến các TT Mỹ đã lật đổ chế độ nô lệ, giải phóng người da đen. Họ không phải là những người cầm tiền làm từ thiện cho dân nô lệ, nhưng họ đã cho dân da đen và hàng hàng lớp lớp thế hệ sau một tiền đồ tươi sáng không thể đo lường được. Hôm nay nước Mỹ có một tổng thống da đen đầu tiên.

Hoàng không mơ mộng làm anh hùng, cũng không dám ví mình với các bậc tiền nhân ấy, nhưng Hoàng càng không muốn mình mắc bẫy VC.

Tuy không có con số chính thức nhưng Hoàng đoán cô Tim và các nhà lạc quyên từ VN chắc quyên được vài triệu đô. Số tiền ấy chỉ bằng vài chiếc xe "độ" của các con ông cháu cha, một "cọng lông" của một tay tư bản đỏ đã ăn của quốc gia, đã bòn rút của dân tộc. Dẹp được đám sâu mọt của dân tộc, ta sẽ có hàng trăm, hàng ngàn lần nhiều hơn để giúp đồng bào.

Cô Tim còn đan tâm dẹp lá cờ vàng, thật là quá xem thường người Việt tị nạn.

Kính,
Hoàng
hoang4eb@gmail.com
On Tue, 11/4/08

Tuesday, November 04, 2008

Sự kiện bất thuờng cuả cô Tim Aline Rebeaud tại vùng San Fernando Valley

Sự kiện bất thuờng cuả cô Tim Aline Rebeaud tại vùng San Fernando Valley

Thưa diễn đàn và vi hữu Trà Giang,

Trong một thư viết về việc làm từ thiện cho VN, cũng trong phần trả lời phỏng vấn của chị Nam Dao trên đài 2VNR của Úc châu, đệ có đưa ra một điều kiện, đó là với mỗi đồng bạc chúng ta cho ra (mỗi 10 đồng thì đúng nguyên văn hơn), phải kèm theo một thông điệp cho người nhận. Thông điệp đó hoặc để nói lên sự bất công của CSVN, hoặc cho người nhận biết đây là lòng nhân của người chống Cộng. Dĩ nhiên đưa điều kiện này chỉ là để làm khó VC chứ chắc chắn VC sẽ không cho thực hiện.

Một số người thì cho rằng ta có thể giúp kẻ khốn cùng ở VN để tranh thủ nhân tâm, nhưng muốn tranh thủ nhân tâm thì người nhận phải biết từ đâu mà họ có được sự trợ giúp. Sự kiện cô Tim không chào cờ, không cho treo cờ VNCH (chắc là cô sợ bị chụp hình dính là cờ rồi dân trong nước thấy) thật là một bài học quý giá cho những ai nghĩ rằng mình có cơ hội tranh thủ được nhân tâm qua bàn tay từ thiện của cô và một số người khác. Họ chỉ nhận tiền chứ không nhận thông điệp.

VC thừa biết những người Việt từ trong nước ra hải ngoại quyên tiền sẽ dẫn bị chống đối, dị ứng hay không được tin tưởng. Họ có thể sắp đặt cho người dội lớt này, đội lốt nọ, nhưng nhờ một cô gái mắt xanh thì sức thuyết phục cao nhất. Người ngoại quốc có lòng nhân không phải là không có, nhưng dù không có thì VC cũng có thể "mướn" một kịch sĩ làm như cô Tim. Người mình sẽ nghĩ rằng người ngoại quốc mà còn lo cho dân mình, lẽ nào là người Việt mà ta lại làm ngơ. Nhưng theo nguồn tin bên dưới, qua hành động không chào cờ và đòi dẹp cờ của cô Tim thì rõ ràng cô ta có "ý thức chính trị" rất cao, nếu không muốn nói là đã được huấn luyện.

Thấy lá cờ của mình không được tôn trọng thì buồn vô hạn và tức cành hông rồi. Nhưng buồn và tức cô Tim thì chỉ có 1%, mà buồn và tức những người Việt tị nạn CS còn ngồi lại, còn tổ chức cho cô Tim quyên tiền thì đến 99%. Song bên cạnh cái buồn ấy, đệ cũng hy vọng rằng qua vụ này người Viện tị nạn nhìn thấy rõ vấn đề hơn một chút. Vấn đề là bàn tay chính trị của VC thao túng ở mọi nơi, trong mọi lãnh vực, dù là từ thiện cũng có. Đó là chưa kể việc ta cũng không biết đồng tiền từ thiện này đi về đâu nữa.

Chắc đại đa số chúng ta ở đây đều có thân nhân ở VN, hay đều có thể đích thân về VN. Nếu muốn làm từ thiện, xin gởi về cho thân nhân hoặc đích tay trao cho kẻ kém may mắn. Như vậy chuyện thiện vẫn làm, phước vẫn tích, mà không bị VC lợi dụng. Phần của tiểu đệ thì đã nói rồi, người nào cũng là người, đệ muốn tích phước thì biết bao nhiêu người trên thế giới để đệ giúp. Riêng đối với đồng bào VN, mỗi đồng bạc đệ giúp đểu ít nhất phải đi kèm với một thông điệp. Đối với đệ, truất đi tập đoàn độc tài tham nhũng VC là cách giải quyết vấn đề sâu nhất. Không cho đệ chuyển gởi thông điệp về người nhận thì đơn giản lắm, một cắc cũng không cho.

Dân có khổ cũng không phải trách nhiệm của đệ, đệ không làm cho họ khổ. Dân có khổ mới thấy rõ sự bất công và tự đứng lên tranh đấu.

Ai muốn bảo đệ bất nhân, đệ chịu, nhất định không để VC cười đệ ngu. Còn đệ, hì hì, đệ nhìn thấy người tị nạn CS làm việc thay cho bộ xã hội CSVN mà cười buồn (không phải buồn cười à nha).

Cuối cùng, đệ đề nghị cô Tim tổ chức một buổi ăn mời tất cả các đảng viên CSVN từ cấp xã trưởng đến bí thư trung ương, đám đó giàu lắm, mà của của chúng là của phi nghĩa.

Hoàng Nguyên
hoang4eb@gmail.com

---

http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3466

---

Saturday, November 01, 2008

VN sau 33 na(m thay ba^.c d-o^?i ngo^i

Việt Nam sau ba mươi ba năm thay bậc đổi ngôi.

Ba mươi năm trước tại Việt Nam , trong một buổi học tập chính trị do ban Tuyên huấn tỉnh tổ chức. Anh Ba Tuyên huấn, ông thầy dạy chính trị chúng tôi, dạy chúng tôi rằng: Bây giờ, chúng ta đang ở giai đoạn “xã hội chủ nghĩa”, nên chỉ được ăn no mặc ấm mà thôi, chừng nào tiến lên “cộng sản chủ nghĩa” thì sẽ được ăn ngon mặc đẹp, và khi lên tới “thế giới đại đồng”, thì hoàn toàn sung sướng, làm ít hưởng nhiều. Lúc đó, tôi tự nhủ rằng, nếu anh Ba nói đúng, thì giai đoạn chúng ta đang ở, thấp hơn giai đoạn “xã hội chủ nghĩa” rất xa. Cơm ăn độn với bo-bo, thịt heo, đường, bột ngọt, thứ gì cũng bị quy định theo tiêu chuẩn thì làm sao mà “no” được. Quần áo thì mỗi năm một người được mua 3 thước vải thì làm sao mà “ấm” được. Trong óc tôi lúc đó, chỉ cầu mong tiến tới được “xã hội chủ nghĩa” để được ăn no mặc ấm là cũng mãn nguyện lắm rồi.

Ba mươi ba năm đã thấm thoát trôi qua. Ba mươi ba năm, thời gian xấp xỉ nửa đời người, dù cho một em bé sơ sinh thành danh và các vị cao niên nằm yên trong lòng đất. Ba mươi ba năm, Việt Nam tiến tới mức nào rồi?

Nếu nói là Việt Nam không tiến bộ thì không đúng. Việt Nam cũng được quốc tế biết tới vì đã được gia nhập vào WTO, hội Thương Mại thế giới, đã được chọn là nơi tổ chức Sea-Games cho các nước vùng Đông Nam Á. Mới đây, thành phố Nha Trang cũng là nơi được tổ chức cuộc thi Hoa Hậu Quốc Tế. Tại thành phố Saigon và Hà Nội, các khách sạn 4 sao, 5 sao mọc lên như nấm, với đầy đủ phương tiện phục vụ khách hàng. Các câu lạc bộ hạng sang như Câu lạc bộ Lan Anh mà chỉ có giai cấp quý phái mới đủ khả năng để tới “thư dãn”. Các vũ trường xa hoa lộng lẫy như Vũ trường “New Century” luôn luôn đông nghẹt các vị tiểu thư và công tử, con cái của các đại gia vào nhảy và hưởng thụ thuốc “lắc”. Các vị tai to mặt lớn tới đây giải trí, bàn chuyện làm ăn, hẹn hò người đẹp. Đến một nơi sang trọng thì cũng phải tiêu xài cho xứng đáng: những chai rượu hàng “ngoại” như VSOP, XO … được chiếu cố tận tình. Tại những nơi này, mỗi đêm tiêu xài cả ngàn đô la không phải là chuyện lạ.

Việt Nam ngày nay còn có những trường dạy tiếng Mỹ, mướn toàn thầy giáo Mỹ và thu học phí bằng “đô la xanh”. Giá biểu cho mỗi học sinh từ 600 cho tới 1,000 Mỹ kim một tháng, tuỳ theo trình độ. Việt Nam cũng có nhiều bệnh viện tối tân, do các bác sĩ ngoại quốc phụ trách khám bệnh và điều trị với chi phí cắt cổ mà những người ngheo chẳng dám mơ tưởng bước chân vào.

Nhưng những người dân Việt Nam được hưởng gì trên những tiến bộ này? Dân Việt Nam không đòi hỏi chi nhiều, chỉ mong được No Ấm và Tự Do. Theo thống kê của báo The Economist, lợi tức đầu người của Việt Nam là 555 Mỹ kim một năm, trong khi Thái Lan là 2,550 Mỹ kim; Phi Luật Tân: 1,040 Mỹ kim; Nam Dương: 1,160 Mỹ kim và Singapore: 24,840 Mỹ kim (The Economist World, 2007; p.158, 176, 238) như vậy thì xin hỏi đảng và nhà nước là dân Việt Nam đã ấm no chưa? Về tự do thì tự do tôn giáo đã bị nhà nước bóp nghẹt công khai không còn chối cãi được. Tự do ngôn luận thì Việt Nam được Tổ chức Phóng Viên không Biên giới xếp hạng 168 trong tổng số 173 quốc gia được xếp hạng, sau cả Lào (hạng 164) và Cao Miên (hạng 126). Điều tức cười là đồng minh Trung Quốc thân yêu được xếp trên Việt Nam một bậc, và người anh em thân thiết Cu Ba xếp hàng dưới Việt Nam một bậc. Thế mới biết Xã hội Chủ nghĩa khắng khít, luôn sát bên nhau để cầm đèn đỏ về tự do báo chí. Phải chăng đây là một bằng cớ hiển nhiên để thế giới thấy rõ Xã hội Chủ nghĩa là chủ nghĩa độc tài, luôn che dấu, bưng bít sự thực bằng quyền lực…

Xã hội Việt Nam có tiến bộ, nhưng người dân có được chia xẻ gì hay không? Xin nói ngay là không. Ta hãy quan sát khu Phú Mỹ Hưng ở Khánh Hội, một khu toàn những biệt thự nguy nga xây cất rập khuôn theo kiến trúc của Âu Mỹ, dĩ nhiên là chỉ có đám cán bộ cao cấp và đám “tư bản đỏ” mới đủ khả năng để làm chủ. Trong khi đó, nhiều thôn xóm xa xôi, hẻo lánh vẫn còn nhiều nhà lá, tiêu điều. Đường mòn chạy sâu vào thôn xóm. nhiều nơi còn là đường đất lầy lội. Những vùng sông rạch, hai bên bờ còn nhiều nhà sàn, cầu tiêu đặt trên sông. Ăn uống, tắm rửa, giặt giũ, phóng uế đều cũng trên một dòng sông. Nhiều trẻ em vẫn phải lao động để kiếm sống, trong lúc đáng lẽ phải ở trong lớp học. Ngay tại các thành phố lớn, bên cạnh những chiếc xe bóng loáng là các dân nghèo buôn gánh bán bưng, ăn bữa sáng lo bữa tối.

Chuyện nổi bật nhất ở Việt Nam là tham ô. Làm lớn thì tham ô lớn, làm nhỏ tham ô nhỏ. Từ vụ PMU18, cá độ đá banh cả triệu đồng bằng tiền công quỹ, mua cả chục chiếc xe Mercedes bằng tiền nhà nước để biếu xén, móc ngoặc với nhau, tới mấy chú cảnh sát công lộ, phạt xe lưu hành trái phép bằng cách “điều đình” miệng. Trong bệnh viện, khi bệnh nhân muốn được chữa trị theo đúng tiêu chuẩn thì cũng phải lo “bao thơ” cho y tá và bác sĩ. Tướng Trần Độ đã diễn tả trong “Nhật ký Rồng Rắn”: “Xã hội Việt Nam ngày nay là chế độ vô pháp luật, mà phần đầu tiên gây ra là đảng không thể nào chống tham nhũng được. Vì nếu đảng chống tham nhũng thì đảng chống lại đảng hay sao?”

Một điểm đáng chú ý nữa là môi trường ô nhiễm quá độ ở Việt Nam, ngoài đường phố dầy đặc những người, xe cộ nổ máy đinh tai nhức óc, phun khói mù mịt, bởi vậy dân thành phố ra đường đều đeo “khẩu trang”. Về công nghệ, do nhà nước thiếu kiểm tra, tham ô, bao che nên các hãng xưởng đem các chất phế thải đổ xuống sông, huỷ diệt hoàn toàn môi trường sinh thái. Điển hình là công ty Vedan của Đài Loan, thiết lập một hệ thống ống cống ngầm để xả thải các chất hoá học trực tiếp vào sông Thị Vải, mà đáng lẽ phải qua một giai đoạn kiểm nghiệm như quy định. Sông này bị ô nhiễm vô cùng nặng nề và trở thành một “dòng sông chết”. Việc này đã được điều tra và lập biên bản từ năm 1996. Thế mà mọi chuyện đều bị chìm xuồng vì được bao che. Tới năm 2004, ông Lê Viết Hưng, Giám đốc sở Tài nguyên Môi trường ký văn bản gửi Hội Đồng Thi Đua Khen Thưởng tỉnh Đồng Nai đề nghị khen thưởng Vedan vì nỗ lực bảo vệ môi trường (báo Lao Động ngày 17/9/2008).

Xã Hội Chủ Nghĩa đã đào tạo được một giai cấp mới: đó là những “tư bản đỏ”. Điển hình là một nữ “đại gia” đặt làm một chiếc Rolls Royce loại đặc biệt, các phụ tùng của xe đều khắc tên bà. Chiếc xe này được giao tới Việt Nam bằng một chuyến máy bay đặc biệt. Đại gia Huỳnh Phi Dũng, tự “Dũng lò Vôi”, chủ nhân ông của khu du lịch “Lạc Cảnh Đại Nam” tốn kém xây cất hết 3000 tỷ đồng. Công tử “Cường đô la” tự là “Cường Gia Lai” mới trên 20 tuổi mà đã có bộ sưu tập xe hơi đắt giá nhất của những nước tư bản như: Rolls Royce, Bentley, Ferrari, Lamborghini. Riêng chiếc xe Mercedes SLR McLaren còn gọi là “mũi tên bạc” cũng trị giá trên nửa triệu đô la. Dĩ nhiên, trên bảng “phong thần” của các “tư bản đỏ”, các vị tai to mặt lớn trong Bộ Chính Trị đều có tên. Nếu “Bác Hồ” sống lại ngày hôm nay, thì tha hồ mà đánh “tư sản” và đấu tố “địa chủ”. Chẳng phải ai xa lạ đâu “Bác”! Toàn là người nhà cả, những người mà “Bác” đã biết mặt, biết tên.

Nói tóm lại, sau 33 năm thay bậc đổi ngôi, giai cấp “chuyên chính vô sản” và giai cấp “công nhân, thợ thuyền” đã bị đi vào quên lãng, không còn được đảng và nhà nước ưu ái như trong thời kỳ khó khăn nữa. Nếu đúng như lời dạy bảo của anh Ba Tuyên huấn trong buổi học tập chính trị năm xưa, thì ngày nay, các vị tai to mặt lớn trong đảng và nhà nước đã dắt tay nhau lên tới “Thế Giới Đại Đồng” rồi, còn đám dân nghèo nông thôn thì đang ra sức chạy bộ để mong leo được tới “Xã Hội Chủ Nghĩa”.

Đan Tâm

---