Con đường chông gai trước mặt của Obama
Sau chót thì ông Obama đã thắng cử, và trở thành tổng thống Mỹ thứ 44. Một người da đen, tóc xoắn vì là gốc Kenya lai Mỹ trắng, ông bố theo Hồi giáo. Obama theo Thiên chúa giáo, mà người mục sư đỡ đầu đã từng có những tuyên bố chống Mỹ. Đây là một điều vô cùng thất lợi cho Obama, nhưng cũng chính vì thế mà ngưòi ta thấy cái tài ăn nói, hay nói cho đúng hơn cái cách nhìn vấn đề khó khăn và tế nhị này của Obama, qua bài diễn văn trần tình rất nhân bản. Obama cũng đã bị vạch ra là thời thanh niên mới lớn từng giao du thân mật với một tay hoạt động quá khích chủ trương ném bom các cơ sở chính quyền, là William Ayers thập niên 60. Trong quá trình tranh cử kéo dài và gay go với bà Hillary Clinton, khi tình hình cho thấy Obama có vẻ thắng thế, thì đã nẩy ra câu hỏi “liệu nước Mỹ có sẵn sàng chấp nhận một tổng thống da màu hay chưa”. Tức là phản ảnh sự phân biệt mầu da vẫn còn nằm sâu trong tiềm thức nhiều người dân Mỹ, dầu rằng kỳ thị chủng tộc bị coi là phạm pháp ở nước Mỹ đã hơn nửa thế kỷ. Ngoài ra, trong những thời gian đầu, người Mỹ da đen đã không nhanh chóng ủng hộ Obama như là truờng hợp các ứng cử viên tổng thống da đen khác. Và những cộng đồng sắc tộc khác thì cũng lạnh nhạt đối với viễn tượng một tổng thống da đen. Sau chót thì phải nói đến thế lực ngưòi Mỹ Do Thái rất mạnh đã chống Obama vì lập trường chống chiến tranh Iraq của ông mà ủng hộ Hillary Clinton tới cùng.
Thế mà Obama đã thắng, và thắng lớn. Tại sao?
Những nhà coi tướng giải thích rằng Obama tướng rồng mà McCain tướng rùa. Cả hai con đều là tứ linh nhưng con rùa thì không thể nào thắng con rồng, theo như thứ tự long ly quy phượng. Nghe có lý. Lại có nhà tử vi dịch lý nói rằng Obama có số thiên lộc nghĩa là được hưởng phúc từ trời cho. Cho nên khó khăn đến mấy mà số làm tổng thống Mỹ thì phải làm, không tránh được. Cũng có lý. Nhưng bỏ sang bên cái mệnh, cái số, thì tại sao mà Obama lại thắng?
Trong xã hội Mỹ mà quảng cáo giữ phần quan trọng làm ảnh hưởng đến suy nghĩ con người, thì hình dáng bề ngoài, nói năng lưu loát là một yếu tố quan trọng, tuy người ta đã chỉ ra rằng hùng biện không phải là yếu tố cần thiết để làm tổng thống. Vì ông Bush vẫn làm tổng thống tuy nói năng không lấy gì làm hấp dẫn mà lại có chữ đọc ngọng.
Có hai yếu tố nền tảng quyết định thắng lợi cho Obama. Một là lập trường chống chiến tranh Iraq và rút quân khỏi vũng lầy này làm quần chúng thích, hai là kinh tế suy đồi khiến liên danh cộng hoà McCain mất điểm. Và cũng phải nói rằng khẩu hiệu “Thay đổi” của Obama có sức lôi cuốn đặc biệt trong cái tâm lý chung là chán lối làm chính trị ù lì của Washington DC . Phân tích kỹ hơn thì thấy rằng truyền thông đã đóng một vai trò quan trọng về mặt nổi, nhưng đi vào bản chất vận hành của chính trị Mỹ thì phải nói là do những thoả hiệp trong giới làm chính sách vô danh ẩn trong hậu trường. Thực thế, không mấy ai để ý đến chuyến đi Trung đông của Obama và tuyên bố của ông đối với vấn đề Trung đông, Iran và Do Thái. Ông đã ngắn gọn khẳng định Do thái là đồng minh cật ruột của Mỹ, Jerusalem không thể chia cắt, Iran không thể chế tạo võ khí nguyên tử, và cứng rắn đối với tình hình Pakistan và Afghanistan . Chừng đó thứ đủ để sự ủng hộ của thế lực Do Thái chuyển từ Hillary Clinton sang Obama và tiền đổ vào quỹ tranh cử của ông nhẩy vọt lên cao, tương tự như trường hợp bà Hillary Clinton trong lúc tranh cử vòng đầu với Obama. Những người theo rõi chính trị chưa mấy ai quên rằng cách đây 8 năm, khi Al Gore tranh cử với ông Bush, đang trong thế hạ phong đã vùng lên một sớm một chiều sau khi chọn thượng nghị sĩ gốc Do Thái đứng chung liên danh ở vai trò phó tổng thống, nhờ sự thổi mạnh cổ động của truyền thông mà người Mỹ gốc Do Thái nắm giữ.
Mặc dầu vậy, ông Al Gore vẫn thất cử. Có nghĩa rằng truyền thông tuy vậy cũng không bảo đảm 100% kết quả, vì thế cho nên ông McCain mới nói rằng ông sẽ thắng muộn, vì còn hy vọng ở cái yếu tố cảm tính quần chúng đối với mầu da. Mà cái cảm tính này thì truyền thông không nhất thiết kiểm soát được chắc chắn.
Đến đây thì phải nói đến cái số thiên lộc của Obama. Trời đã cho ông Obama làm tổng thống, vì kinh tế đã suy sụp một cách thảm hại vào những tuần lễ gần kề bầu cử. Vì thế quần chúng nói chung dù có ghét Obama thì cũng không thể thích McCain được vì đảng Cộng hoà 8 năm ở Bạch Cung đã gắn liền với sự thất bại kinh tế làm cho người dân mất nhà, mất cửa, mất việc, mất tiền hưu bổng. Cho nên đã bỏ phiếu để thay đổi, dù không biết chắc Obama sẽ làm được tới đâu, và dù có thể không thích mầu da Obama.
Nhiều thành phần khác nhau bỏ phiếu chờ mong Obama thay đổi như thế, thì người ta phải thấy ngay rằng không dễ gì Obama có thể làm hài lòng hết những yêu cầu đủ loại và khác nhau, và ngay cả mâu thuẫn với nhau. Cho nên nếu mà Obama có thể thực hiện được 3/10 hay 4/10 những việc tính làm và hứa làm thì đã là giỏi. Bởi vì còn cả một khối những người bên phía đảng Cộng hoà không sẵn sàng hợp tác, chưa nói là có thể chống đối mạnh mẽ, mặc dầu Obama tuyên bố muốn làm việc với tất cả mọi người.
Chông gai đã thấy đầy con đường trước mắt cho Obama. Hãy chờ xem Obama xoay trở ra sao.
Nếu Obama chỉ là một người nói giỏi mà không có thực sự một hướng lý tuởng để theo thì không nói làm gì, vì như thế thì rút lại ông chỉ là người diễn trò xuất sắc để đạt cho được vị trí của người được kể là mạnh nhất thế giới. Ngược lại, nếu quả tình Obama muốn thay đổi từ nền tảng, thì chắc chắn sau 4 năm mặt Obama sẽ dài như cái lọ. Lúc đó, có lẽ Obama sẽ khoái đọc hai câu thơ của một thi sĩ Việt nam vô danh, là:
Tớ thách trời già thay tớ sống
Làm người khó gấp mấy làm trời.
Làm tổng thống Mỹ khó gấp mấy làm người thường vì phải chìu đủ loại hạng người.
Bác sĩ Trần Xuân Ninh
(ngày 5 tháng 11/2008)
---
Monday, November 10, 2008
Sunday, November 09, 2008
Ba?o Ve^. Co+` Va`ng, Cho^'ng La.i NQ36 cua? d-a?ng csVN

Bảo Vệ Cờ Vàng
Chống Lại Nghị Quyết Của Đảng Cộng Sản VN
Được sự móc nối của Nhà May Mắn Việt Nam (Cô Tim Allene Rebeaud), Chủ tịch Richard Mười Trương và Hội Người Việt San Fernando Valley quyết định tổ chức một chương trình văn nghệ gây quỹ giúp cho việc mở rộng Nhà May Mắn của Cô Tim, vào ngày 25 tháng 10, 2008 tại trụ sở Hội Người Việt San Fernando Valley.
Phái đoàn của cô Tim (Nhà May Mắn Việt Nam) không chấp nhận lễ chào quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa trong chương trình buổi lễ, nên đã bỏ ra khỏi hội trường.
Sau đó họ vào hội trường và yêu cầu Chủ tịch Richard Mười Trương cho dẹp bỏ lá quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ, cùng thay đổi toàn bộ logo (huy hiệu của Hội Người Việt San Fernando Valley có cờ vàng ba sọc đỏ) mà Ban Tổ Chức đã đeo trước ngực. Một số chấp nhận thay đổi, có vài người chống đối.
Xét rằng: Lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng thiêng liêng, cao cả và là linh hồn của cuộc đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam. Tập thể Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản đã bị nhiều tổ chức và cá nhân được Đảng Cộng Sản Việt Nam giựt dây trong việc đánh phá và xuyên tạc lá cờ chính nghĩa này qua Nghị Quyết 36 của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Xét rằng: Việc Chủ tịch Mười Trương cho lịnh dẹp bỏ lá cờ vàng ba sọc đỏ này là một việc sai lầm trầm trọng, đi ngược lại đường lối, chủ trương và nguyện vọng của tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản trong việc bảo vệ Cờ Vàng và chống lại Nghị Quyết 36 của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
Đây là một việc làm chưa từng xảy ra tại hải ngoại, chỉ có những người thân cộng sản không chấp nhận Cờ Vàng mà tự động rút lui, chứ không có việc người tỵ nạn cộng sản hải ngoại phải dẹp bỏ lá Cờ Vàng theo yêu sách của họ.
Việc Chủ tịch Mười Trương cho lệnh dẹp bỏ lá Cờ Vàng theo yêu sách của Cô Tim (Nhà May Mắn Việt Nam):
- Đã gây nên một làn sóng căm phẫn trong Cộng Đồng Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại vùng San Fernando Valley và phụ cận.
- Đã vô tình chà đạp lên sự hy sinh xương máu của Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa và mọi người Việt Quốc Gia đã tử nạn trên đường vượt biển tìm tự do. Là việc làm không thể chấp nhận được.
Xét rằng: Việc Chủ tịch Mười Trương cho lệnh dẹp bỏ lá Cờ Vàng theo yêu sách của Cô Tim (Nhà May Mắn Việt Nam) đã gián tiếp xác nhận tư cách tỵ nạn của mình. Một người không tôn trọng lá cờ vàng chính nghĩa của dân tộc thì không thể xứng đáng tiếp tục lãnh đạo tập thể người tỵ nạn Cộng Sản Việt Nam tại hải ngoại.
Tổ chức hiện hành của Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại vùng San Fernando Valley cần phải được bãi bỏ để thay thế bằng một cơ chế hữu hiệu hơn, đủ thực lực và uy tín đại diện cộng đồng, hầu đẩy mạnh công cuộc đấu tranh chính nghĩa của dân tộc hiện tại và sớm giải trừ chế độ độc tài cộng sản trên quê hương chúng ta.
Sự việc xẩy ra tại trụ sở Hội Người Việt San Fernando Valley trong đêm gây quĩ từ thiện yểm trợ cho tổ chức Nhà May Mắn Việt Nam (Cô Tim), một tổ chức chưa được xác định ở một lập trường nào (nhân đạo, từ thiện thuần túy, một cơ sở quốc doanh, hay do Đảng Cộng Sản sử dụng đưa ra hải ngoại gây rối đánh phá sự đoàn kết của tập thể Người Việt tỵ nạn cộng sản theo chỉ đạo của Nghị quyết 36).
Do đó việc thành hình một tổ chức đặc biệt, khẩn cấp trong lúc này là việc cần thiết để bảo vệ chính nghĩa Quốc Gia, bảo vệ Cờ Vàng và đấu tranh chống Nghị quyết 36 của Đảng Cộng Sản Việt Nam.
San Fernando Valley ngày 1 tháng 11 năm 2008
Chủ Tịch Hội Cựu Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa /
San Fernando Valley và phụ cận.
Nguyễn Quang Cảnh
Bản sao đồng kính gửi:
- Các Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Hải Ngoại.
- Các Hội Đoàn, Đoàn Thể đấu tranh chống CSVN hải ngoại.
- Đề nghị đăng tải trên các báo.
- Phổ biến tổng quát (Để biết, theo dõi và có biện pháp đối phó)
- Lưu hồ sơ.
http://www.take2tango.com/?display=5371
---
Saturday, November 08, 2008
Ba'c si~ Tra^`n Xua^n Ninh d-i U'c : Tho^ng Ba'o & Thu+ Mo+`i

Thông báo và Thư mời
Trân trọng kính mời quý vị đại diện hội đoàn, tổ chức, và đồng bào đến tham dự buổi giới thiệu Đặc tập Tâm Thức Việt Nam và thảo luận với Bác sĩ Trần Xuân Ninh cùng ban chủ biên Đặc tập, về “Bối cảnh đấu tranh hiện tại và làm sao phát huy được sức mạnh Cộng đồng người Việt Hải ngoại để góp phÀn chấm dứt chế độ độc tài Cộng sản biến thái” .
Sydney:
Thời gian: Thứ bảy 29/11/2008
2.00PM – 5.00PM
Điạ điểm: Cabramatta Community Centre
(Góc đường McBurney Rd và Railway Parade)
Cabramatta NSW 2166
Melbourne:
Thời gian: Chúa Nhật 30/11/2008
1.00 PM - 4.00PM
Địa điểm: Happy Reception (*)
199 Union Rd
Ascot Vale, Vic 3032
Melway 28 G9
*( Quý vị dùng phương tiện di chuyển công cộng, có thể đi xe điện (tram) số 57 dừng tại trạm 36, hay xe điện (tram) số 82 dừng tại trạm 37.)
Adelaide:
Thời gian: Thứ sáu 5/12/2008
6.00PM – 9.00PM
Điạ điểm: Hội Quán Tao Phùng
223 Hanson Rd
Athol Park SA 5012
Brisbane:
Thời gian: Thứ bảy 6/12/2008
2.00PM – 5.00PM
Điạ điểm: Hội Người Việt Cao Niên
Góc đường Rosemary và Abelia
Inala, QLD 4077
Sự hiện diện của quý vị nói lên tấm lòng quan tâm đến tương lai đất nước Việt Nam và cũng là dịp để chúng ta trao đổi, chia xẻ ý kiến, hầu giúp chúng ta có những cái nhìn chính xác về thời cuộc, hiểu rõ các mưu toan của VC và các tổ chức chính trị thời cơ, cũng như có những đối sách hữu hiệu với các biến chuyển sắp tới.
Trân trọng
TM BTC
Nguyễn Hữu Lợi: 0434 518 939 Hay (02) 9636 5239
Đào Minh Tri: 0432 820 670
Nam Dao: 0438 629 281
*********************
Thông báo và Thư mời
Trân trọng kính mời quý đại diện Hội đoàn, Đoàn thể, Phật tử, và đồng bào đến tham dự buổi mạn đàm về Phật pháp với cư sĩ Thiên Ân (bác sĩ Trần Xuân Ninh).
Chủ đề thảo luận quanh chữ Tâm. Những ý niệm nền tảng về Tâm sẽ được trình bày đơn giản, để từ đó mở ra những trao đổi hữu ích thực tế, áp dụng vào trong đời sống hàng ngày. Đây là một loạt những nỗ lực áp dụng tinh lý Phật giáo vào đời, theo tinh thần Phât giáo Việt Nam , từ các thời Lý Trần, đặc biệt là từ Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông, sáng tổ thiền phái Trúc Lâm Yên Tử.
Yếu tính của tinh thần Phật giáo Việt Nam này được tóm tắt bằng 4 chữ Cư Trần Lạc Đạo, là tên bài kệ Cư Trần Lạc Đạo của vua Trần Nhân Tông. Cư Trần Lạc Đạo tức là Sống ở đời mà vui với đạo.
Được như thế, là tìm thấy niết bàn ngay ở cõi đời này, cứu khổ ngay cõi đời này, chứ không phải đâu xa.
Địa điểm buổi mạn đàm:
Bảo Vương Tự
29 Shakespeare Dr
Delahey, Vic. (Bản đồ Melway số 13 E8)
Vào ngày Chúa nhật 30 tháng 11 năm 2008
từ 5 PM đến 7 PM
Trân trọng kính mời,
TM BTC
Nam Dao
0438 629 281
---
ĐỒNG TIỀN LƯƠNG TÂM HAY ĐỒNG TIỀN CHÍNH NGHĨA
ĐỒNG TIỀN LƯƠNG TÂM HAY ĐỒNG TIỀN CHÍNH NGHĨA
Mai Ly
Xưa nay Tâm vẫn ấm ức giữa việc sống đức bác ái qua việc làm từ thiện cho người còn ở Việt Nam và việc vô tình làm như vậy là nuôi dưỡng kẻ cứ nhởn nhơ đè cổ dân mình, tức là Việt cộng.
Từ bé, Tâm đã được ba mẹ dạy rằng: phải thương thằng em của Tâm, chia bánh kẹo cho nó, có món ăn ngon trong nhà thì phải nhớ để dành cho nó, không có xơi tuốt một mình, những đêm trời lạnh, phải nhớ dành chút mền đắp cho nó, không được lôi hết đắp cho mình mình. (Chả là hồi đó còn ở Việt Nam, ba mẹ chỉ có một cái giường cho hai anh em Tâm ngủ chung, nên ba mẹ phải nhắc nhở như vậy).
Từ những tâm tình bé thơ đó, Tâm lớn lên và mở lòng với người chung quanh khi họ gặp thiếu thốn. Đối với Tâm, việc làm từ thiện là chuyện tự nhiên. Được sống ở Úc, đầy đủ mọi mặt, việc gởi tiền về giúp cho gia đình và những người thân, và ngay cả người không thân, không quen, là một chuyện đương nhiên, miễn là họ đúng là người đang gặp khó khăn thiếu thốn thật, đừng có gian dối (đây cũng là một đức tính Tâm học được ở Úc). Chính vì thế mà Tâm rất hăng hái đóng góp cho các chùa, các nhà thờ, các nhóm người gây quỹ gởi về giúp người ở Việt Nam. Tâm không thắc mắc, vì bao giờ lý do gây quỹ cũng là giúp người kém may mắn hơn mình: nào là trẻ em nghèo, trẻ mồ côi, đau mắt cườm, nạn nhân lũ lụt, dân oan khiếu kiện, v.v.... và v.v....., vì ở Việt Nam thì thiếu gì người cần giúp đỡ.
Tâm rất khâm phục những người đứng ra xả thân, có khi đem hết thời gian tâm trí để tạo những buổi gây quỹ cho người cùng khổ tại Việt Nam, nhất là người trẻ, và lại là người không phải là người Việt Nam, như cô Tim chẳng hạn. Tâm thì chỉ việc đến dự tiệc, vui vẻ, gọi là “gãi ngứa lương tâm mình cho khỏi bị cắn rứt”, nhưng những người tạo nên những buổi gây quỹ đó mới là quý hơn nhiều vì họ rất cực. Tham dự hết buổi gây quỹ từ thiện này đến buổi gây quỹ từ thiện kia để gởi về Việt Nam mà Tâm thấy không những không bớt những buổi gây quỹ, mà còn ngày càng nhiều hơn nữa, càng quy mô hơn nữa. Ở đâu, trên khắp các tiểu bang tại Úc, tuần nào Tâm cũng thấy đó đây những buổi gây quỹ cho người ở Việt Nam.
Tâm miên man suy nghĩ: việc mình cứ gởi tiền về như vậy, chừng nào mới châm dứt, chừng nào dân mình mới đứng dậy tự lo cho mình mà không cần những “tấm lòng bác ái” từ người Việt nước ngoài? Đương nhiên người mình chỉ trông mong vào người mình chứ quốc tế thì chắc chắn không thể lâu dài, không thể mãi mãi được. Người ta còn phải lo cho các người cùng khổ từ các nước khác. Bằng chứng là hồi ba mẹ Tâm vượt biên, còn ở đảo tỵ nạn Pulau Bidong hồi đầu những năm 80, cả thế giới đổ dồn về giúp người Việt Nam tỵ nạn, nào là cho định cư, nào là tiếp tế lương thực, quần áo, v.v.... Thế rồi lòng từ tâm đó cũng phải chấm dứt, và các trại tỵ nạn đóng cửa. Nay quốc tế chuyển lòng từ tâm đến những người tỵ nạn từ các xứ Trung Đông, Phi Châu. Còn người Việt khốn khổ tại quê nhà thì quốc tế đâu rỗi hơi để màng đến một cách ồ ạt! Chỉ có dân mình mới xót xa cho nhau.
Tâm cũng miên man suy nghĩ rằng, cứ cho là những khoản tiền, từ vô số các buổi gây quỹ từ thiện mà Tâm tham dự, chắc chắn đến tay những người Tâm muốn giúp, không bị chặn đầu chặn đưôi, không bị kẻ lợi dụng thì...... có vô tình làm..... Bộ Xã Hội dùm cho nhà nước Việt Nam không, mình có đang là Centrelink hay Department of Welfare/Community Services không. Ở Úc, cũng có những cơ quan vô vị lợi như Saint Vincent De Paul, Salvation Army, và biết bao nhiêu cơ quan làm việc xã hội để giúp người dân trong lúc khó khăn. Các cơ quan này sống còn để tiếp tục làm việc được là do những tài khoản của chính phủ Úc, có khi vài trăm, vài ngàn đô la Úc, có khi lên tới vài trăm ngàn, và chính phủ chỉ cung cấp tài khoản cho họ mỗi năm hay mỗi hai năm. Luôn luôn chính phủ đòi báo cáo rành mạch mỗi cuối thời kỳ của tài khóa rồi mới cấp tài khóa mới. Và từ đâu mà chính phủ có những tài khóa này nếu không phải từ đồng tiền đóng thuế của người dân?
Như vậy, việc vận hành của đồng tiền đến những người được giúp đỡ rất là minh bạch. Người chính thức nắm vận mệnh của các việc bề ngoai xem như là giúp người trong lúc khó khăn, hay nói cách khác là việc “ từ thiện”, chính là CHÍNH PHỦ, là Nhà Nước.
Vậy thì Nhà Nước VN làm gi để giúp những người dân đang gặp khó khăn?
Người dân Úc nhận những sự giúp đỡ khi cần và hiểu đó là sự vận hành của đồng tiền trong sạch, đồng tiền lương tâm, chính nghĩa trong một guồng máy chính phủ có kiểm soát và công bằng cho mọi người dân. Đồng tiền đi từ tiền thuế của một số công dân, qua việc làm của một số công dân khác, và đến tay một số công dân đang cần đến sự giúp đỡ đó.
Ở Việt Nam , đồng tiền thuế của dân lại.... nằm trong tay một lớp người giầu sụ. Nhìn quanh, những người này toàn là cán bộ cộng sản, con em họ hay những người có ăn tay ăn tấm gì với họ mà bà con hay gọi là tư bản đỏ. Họ tiêu xài đồng tiền, không biết từ đâu tới này, Tâm thấy mà ngợp mắt.
Do đó, đồng tiền giúp người dân, đồng tiên lương tâm của những người “có lòng”, bắt buộc PHẢI đến từ một nguồn vận hành CÓ CHÍNH NGHĨA, tức là một chính phủ trong sạch, công bằng, phải có dân chủ, có đối lập thực sự (không phải dân chủ cuội đâu nhé), để ngăn chặn những gian ác của những phường hại dân.
Qua các việc từ thiện đối với người dân trong nước, người Việt hải ngoại không thể khơi khơi làm dùm “job” cho một nhà nước Việt Nam nhởn nhơ sống trên xương máu và nước mắt của người dân. Bởi vì như thế thì nhà nước đó sẽ khoẻ re, rất rảnh tay khi cái khối người Việt hải ngoại làm dùm cái “job” của Centrelink và các cơ quan xã hội.
Tâm không hiểu tại sao cô Tim, một người dám xả thân giúp người cùng khổ tại Việt Nam , lại sợ chụp hình với lá cờ chính nghĩa?
Lẽ ra, cái việc làm “lương tâm” của cô phải đi kèm với việc giúp cho người dân Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước thấy được cái phần “chính nghĩa” mà dân tộc Việt Nam đang cần. Người dân đang cần được thoát khỏi cái đói của bao tử, nhưng họ cũng cần thoát khỏi cái đói về một nhà nước trong sạch, dân chủ, tự do. Nhà nước đó là cái khao khát của người Việt Nam trong và ngoài nước. Nhà nước đó hiện nay được biểu hiện qua lá cờ vàng ba sọc đỏ, tượng trưng cho cái gì hay, đẹp, đi ngược lại với cái gian tà của cờ đỏ.
Trong hiện tại, cái biểu hiện tốt đẹp đó chỉ có người Việt ở nước ngoài mới được dùng. Lá cờ tưng bừng, lá cờ chính nghĩa, làm rung động cả một vùng trời Sydney và cả thế giới trong dịp World Youth Day (Ngày Giới Trẻ Thế Giới) vào tháng 7 năm 2008. Bao nhiêu người, người Úc và cả thế giới đổ về nơi hành lễ, rưng rưng tâm nguyện rằng: phải làm sao giúp cho lá cờ này sớm hiện diện tại Việt Nam, làm sao đem những giá trị dân chủ, nhân bản, nhân quyền mà lá cờ này biểu tượng, đem về Việt Nam thì mới sớm chấm dứt được nỗi ngặt nghèo của người Việt.
Đây không khải là một đòi hỏi quá đáng. Đây là nhu cầu cấp bách của người dân Việt Nam .
Tâm tin rằng, một khi lá cờ vàng hiện hữu tại Việt Nam , với các giá trị nhân bản cao quý mà lá cờ này biểu hiện, thì những buổi gây quỹ ồ ạt tại hải ngoại như hiện nay sẽ bớt đi và sẽ đến ngày không cần thiết.
Tâm mong rằng những người đang làm việc từ thiện cho Việt Nam , khi mang đến miếng cơm manh áo cho người cùng khổ thì cũng trao cho họ thông điệp rằng: Họ cần phải có một chính phủ tốt lành, trong sạch thì họ và con cháu họ mới chấm dứt được cái đói nghèo triền miên này.
Tâm rất buồn và rất bực khi cô Tim không hiểu cái đói chính nghĩa của người Việt Nam , mà lại không chịu chụp hình với lá cờ vàng. Tâm càng buồn và bực hơn nữa khi thấy các bác cha chú lại cũng tránh né chụp hình với cờ vàng. Người mừng nhất trước sự tránh né này là cái nhà nước độc ác đang hưởng nguyên một bộ Xã Hội Centrelink từ túi tiền người Việt hải ngoại. Tâm dứt khoát không làm Bộ Xã Hội cho Việt cộng, không để cho cái ác duy trì trên đất nước Việt Nam . Sống đức bác ái, có tấm lòng từ tâm, từ thiện như ba mẹ dậy Tâm, theo ý Tâm, là phải làm mọi cách để tiêu diệt sự ác. Do đó, mọi sự tránh né lá cờ vàng, tức là cố ý hay vô tình làm lợi cho cái ác duy trì thêm, đều phải chấm dứt.
Đồng tiền của lương tâm phải là đồng tiền của chính nghĩa thì mới mong sớm chấm dứt được mọi khổ đau trên quê hương.
Mai Ly
8/11/2008
---
Mai Ly
Xưa nay Tâm vẫn ấm ức giữa việc sống đức bác ái qua việc làm từ thiện cho người còn ở Việt Nam và việc vô tình làm như vậy là nuôi dưỡng kẻ cứ nhởn nhơ đè cổ dân mình, tức là Việt cộng.
Từ bé, Tâm đã được ba mẹ dạy rằng: phải thương thằng em của Tâm, chia bánh kẹo cho nó, có món ăn ngon trong nhà thì phải nhớ để dành cho nó, không có xơi tuốt một mình, những đêm trời lạnh, phải nhớ dành chút mền đắp cho nó, không được lôi hết đắp cho mình mình. (Chả là hồi đó còn ở Việt Nam, ba mẹ chỉ có một cái giường cho hai anh em Tâm ngủ chung, nên ba mẹ phải nhắc nhở như vậy).
Từ những tâm tình bé thơ đó, Tâm lớn lên và mở lòng với người chung quanh khi họ gặp thiếu thốn. Đối với Tâm, việc làm từ thiện là chuyện tự nhiên. Được sống ở Úc, đầy đủ mọi mặt, việc gởi tiền về giúp cho gia đình và những người thân, và ngay cả người không thân, không quen, là một chuyện đương nhiên, miễn là họ đúng là người đang gặp khó khăn thiếu thốn thật, đừng có gian dối (đây cũng là một đức tính Tâm học được ở Úc). Chính vì thế mà Tâm rất hăng hái đóng góp cho các chùa, các nhà thờ, các nhóm người gây quỹ gởi về giúp người ở Việt Nam. Tâm không thắc mắc, vì bao giờ lý do gây quỹ cũng là giúp người kém may mắn hơn mình: nào là trẻ em nghèo, trẻ mồ côi, đau mắt cườm, nạn nhân lũ lụt, dân oan khiếu kiện, v.v.... và v.v....., vì ở Việt Nam thì thiếu gì người cần giúp đỡ.
Tâm rất khâm phục những người đứng ra xả thân, có khi đem hết thời gian tâm trí để tạo những buổi gây quỹ cho người cùng khổ tại Việt Nam, nhất là người trẻ, và lại là người không phải là người Việt Nam, như cô Tim chẳng hạn. Tâm thì chỉ việc đến dự tiệc, vui vẻ, gọi là “gãi ngứa lương tâm mình cho khỏi bị cắn rứt”, nhưng những người tạo nên những buổi gây quỹ đó mới là quý hơn nhiều vì họ rất cực. Tham dự hết buổi gây quỹ từ thiện này đến buổi gây quỹ từ thiện kia để gởi về Việt Nam mà Tâm thấy không những không bớt những buổi gây quỹ, mà còn ngày càng nhiều hơn nữa, càng quy mô hơn nữa. Ở đâu, trên khắp các tiểu bang tại Úc, tuần nào Tâm cũng thấy đó đây những buổi gây quỹ cho người ở Việt Nam.
Tâm miên man suy nghĩ: việc mình cứ gởi tiền về như vậy, chừng nào mới châm dứt, chừng nào dân mình mới đứng dậy tự lo cho mình mà không cần những “tấm lòng bác ái” từ người Việt nước ngoài? Đương nhiên người mình chỉ trông mong vào người mình chứ quốc tế thì chắc chắn không thể lâu dài, không thể mãi mãi được. Người ta còn phải lo cho các người cùng khổ từ các nước khác. Bằng chứng là hồi ba mẹ Tâm vượt biên, còn ở đảo tỵ nạn Pulau Bidong hồi đầu những năm 80, cả thế giới đổ dồn về giúp người Việt Nam tỵ nạn, nào là cho định cư, nào là tiếp tế lương thực, quần áo, v.v.... Thế rồi lòng từ tâm đó cũng phải chấm dứt, và các trại tỵ nạn đóng cửa. Nay quốc tế chuyển lòng từ tâm đến những người tỵ nạn từ các xứ Trung Đông, Phi Châu. Còn người Việt khốn khổ tại quê nhà thì quốc tế đâu rỗi hơi để màng đến một cách ồ ạt! Chỉ có dân mình mới xót xa cho nhau.
Tâm cũng miên man suy nghĩ rằng, cứ cho là những khoản tiền, từ vô số các buổi gây quỹ từ thiện mà Tâm tham dự, chắc chắn đến tay những người Tâm muốn giúp, không bị chặn đầu chặn đưôi, không bị kẻ lợi dụng thì...... có vô tình làm..... Bộ Xã Hội dùm cho nhà nước Việt Nam không, mình có đang là Centrelink hay Department of Welfare/Community Services không. Ở Úc, cũng có những cơ quan vô vị lợi như Saint Vincent De Paul, Salvation Army, và biết bao nhiêu cơ quan làm việc xã hội để giúp người dân trong lúc khó khăn. Các cơ quan này sống còn để tiếp tục làm việc được là do những tài khoản của chính phủ Úc, có khi vài trăm, vài ngàn đô la Úc, có khi lên tới vài trăm ngàn, và chính phủ chỉ cung cấp tài khoản cho họ mỗi năm hay mỗi hai năm. Luôn luôn chính phủ đòi báo cáo rành mạch mỗi cuối thời kỳ của tài khóa rồi mới cấp tài khóa mới. Và từ đâu mà chính phủ có những tài khóa này nếu không phải từ đồng tiền đóng thuế của người dân?
Như vậy, việc vận hành của đồng tiền đến những người được giúp đỡ rất là minh bạch. Người chính thức nắm vận mệnh của các việc bề ngoai xem như là giúp người trong lúc khó khăn, hay nói cách khác là việc “ từ thiện”, chính là CHÍNH PHỦ, là Nhà Nước.
Vậy thì Nhà Nước VN làm gi để giúp những người dân đang gặp khó khăn?
Người dân Úc nhận những sự giúp đỡ khi cần và hiểu đó là sự vận hành của đồng tiền trong sạch, đồng tiền lương tâm, chính nghĩa trong một guồng máy chính phủ có kiểm soát và công bằng cho mọi người dân. Đồng tiền đi từ tiền thuế của một số công dân, qua việc làm của một số công dân khác, và đến tay một số công dân đang cần đến sự giúp đỡ đó.
Ở Việt Nam , đồng tiền thuế của dân lại.... nằm trong tay một lớp người giầu sụ. Nhìn quanh, những người này toàn là cán bộ cộng sản, con em họ hay những người có ăn tay ăn tấm gì với họ mà bà con hay gọi là tư bản đỏ. Họ tiêu xài đồng tiền, không biết từ đâu tới này, Tâm thấy mà ngợp mắt.
Do đó, đồng tiền giúp người dân, đồng tiên lương tâm của những người “có lòng”, bắt buộc PHẢI đến từ một nguồn vận hành CÓ CHÍNH NGHĨA, tức là một chính phủ trong sạch, công bằng, phải có dân chủ, có đối lập thực sự (không phải dân chủ cuội đâu nhé), để ngăn chặn những gian ác của những phường hại dân.
Qua các việc từ thiện đối với người dân trong nước, người Việt hải ngoại không thể khơi khơi làm dùm “job” cho một nhà nước Việt Nam nhởn nhơ sống trên xương máu và nước mắt của người dân. Bởi vì như thế thì nhà nước đó sẽ khoẻ re, rất rảnh tay khi cái khối người Việt hải ngoại làm dùm cái “job” của Centrelink và các cơ quan xã hội.
Tâm không hiểu tại sao cô Tim, một người dám xả thân giúp người cùng khổ tại Việt Nam , lại sợ chụp hình với lá cờ chính nghĩa?
Lẽ ra, cái việc làm “lương tâm” của cô phải đi kèm với việc giúp cho người dân Việt Nam, cả trong lẫn ngoài nước thấy được cái phần “chính nghĩa” mà dân tộc Việt Nam đang cần. Người dân đang cần được thoát khỏi cái đói của bao tử, nhưng họ cũng cần thoát khỏi cái đói về một nhà nước trong sạch, dân chủ, tự do. Nhà nước đó là cái khao khát của người Việt Nam trong và ngoài nước. Nhà nước đó hiện nay được biểu hiện qua lá cờ vàng ba sọc đỏ, tượng trưng cho cái gì hay, đẹp, đi ngược lại với cái gian tà của cờ đỏ.
Trong hiện tại, cái biểu hiện tốt đẹp đó chỉ có người Việt ở nước ngoài mới được dùng. Lá cờ tưng bừng, lá cờ chính nghĩa, làm rung động cả một vùng trời Sydney và cả thế giới trong dịp World Youth Day (Ngày Giới Trẻ Thế Giới) vào tháng 7 năm 2008. Bao nhiêu người, người Úc và cả thế giới đổ về nơi hành lễ, rưng rưng tâm nguyện rằng: phải làm sao giúp cho lá cờ này sớm hiện diện tại Việt Nam, làm sao đem những giá trị dân chủ, nhân bản, nhân quyền mà lá cờ này biểu tượng, đem về Việt Nam thì mới sớm chấm dứt được nỗi ngặt nghèo của người Việt.
Đây không khải là một đòi hỏi quá đáng. Đây là nhu cầu cấp bách của người dân Việt Nam .
Tâm tin rằng, một khi lá cờ vàng hiện hữu tại Việt Nam , với các giá trị nhân bản cao quý mà lá cờ này biểu hiện, thì những buổi gây quỹ ồ ạt tại hải ngoại như hiện nay sẽ bớt đi và sẽ đến ngày không cần thiết.
Tâm mong rằng những người đang làm việc từ thiện cho Việt Nam , khi mang đến miếng cơm manh áo cho người cùng khổ thì cũng trao cho họ thông điệp rằng: Họ cần phải có một chính phủ tốt lành, trong sạch thì họ và con cháu họ mới chấm dứt được cái đói nghèo triền miên này.
Tâm rất buồn và rất bực khi cô Tim không hiểu cái đói chính nghĩa của người Việt Nam , mà lại không chịu chụp hình với lá cờ vàng. Tâm càng buồn và bực hơn nữa khi thấy các bác cha chú lại cũng tránh né chụp hình với cờ vàng. Người mừng nhất trước sự tránh né này là cái nhà nước độc ác đang hưởng nguyên một bộ Xã Hội Centrelink từ túi tiền người Việt hải ngoại. Tâm dứt khoát không làm Bộ Xã Hội cho Việt cộng, không để cho cái ác duy trì trên đất nước Việt Nam . Sống đức bác ái, có tấm lòng từ tâm, từ thiện như ba mẹ dậy Tâm, theo ý Tâm, là phải làm mọi cách để tiêu diệt sự ác. Do đó, mọi sự tránh né lá cờ vàng, tức là cố ý hay vô tình làm lợi cho cái ác duy trì thêm, đều phải chấm dứt.
Đồng tiền của lương tâm phải là đồng tiền của chính nghĩa thì mới mong sớm chấm dứt được mọi khổ đau trên quê hương.
Mai Ly
8/11/2008
---
Một cuộc bầu cử Tổng Thống lịch sử.
Một cuộc bầu cử Tổng Thống lịch sử.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ và trong lịch sử các quốc gia da trắng trên thế giới một công dân da đen được bầu làm tổng thống. Dù chưa biết ông Obama có cứu vãn được nước Mỹ ra khỏi những cơn khủng hoảng trầm trọng của ngày hôm nay hay không nhưng cả thế giới đều phải công nhận một điều là dân tộc Mỹ vừa làm một việc lịch sử là cuộc cách mạng màu da. Vì nhu cầu và khát vọng thay đổi, muốn đất nước vươn lên dân tộc Mỹ đã không ngần ngại đứng trên mầu da bầu cho Obama. Chính cái tinh thần phóng khoáng, cởi mở dám tiên phong làm chuyện mới, dám thay đổi đã và sẽ tiếp tục giúp cho nước Mỹ vượt qua nhanh chóng những trở ngại cũng như tiến nhanh hơn các quốc gia khác trên thế giới. Đây là điểm son đặc thù của dân tộc Mỹ rất khác với các quốc gia Âu tây hay Á châu với lối tư duy bảo thủ sợ thay đổi. Và cũng chính nhờ tinh thần cách mạng dám thay đổi đó mà nước Mỹ đã nhanh chóng trở thành một cường quốc trên thế giới dẫu tuổi đời lập quốc của họ còn non trẻ so với những quốc gia khác trên thế giới.
Sau khi Obama thắng cử một nhà báo Pháp đã phải thốt một câu đáng để người dân Pháp suy nghĩ: “Biết đến bao giờ mới có hiện tượng Obama xảy ra ở xứ Pháp ?!”. Một câu hỏi mà chỉ có những ai sống ở Pháp và từng chứng kiến qua 2 cuộc bầu cử tổng thống Pháp (14 năm) mới hiểu nổi nỗi buồn chua chát trong câu nói trên, bởi vì ngoài chuyện dám bầu cho một người da đen làm tổng thống Pháp khó mà có thể xảy ra, từ hơn 30 năm nay những nhân vật ứng cử Tổng thống Pháp vẫn quanh quẩn đâu đó toàn là những khuôn mặt cũ xuất hiện nơi chính trường Pháp hàng chục năm khiến người dân chán ngấy. Cũng vì thế, rất khó xảy ra chuyện một nguời "vô danh tiểu tốt" như kiểu Obama bỗng 4 năm sau trở thành tổng thống Pháp mà không có bề dầy hàng chục năm trên chính trường Pháp như những cựu tổng thống Mitterand, Giscard D’estaing, Sarkozy, v.v...
Ngoài tinh thần cách mạng màu da mà dân tộc Mỹ thể hiện qua cuộc bầu cử vừa rồi, người dân thế giới còn rút tỉa được những bài học gì hay nơi cuộc bầu cử đó?
Thứ nhất, trong tất cả mọi cuộc tranh cử tổng thống xảy ra ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, tất cả những phe tranh cử đều dùng mọi thủ đoạn tốt lẫn xấu để lấy phiếu người dân. Những ứng cử viên thì tranh luận với nhau trên đường lối của đảng phái họ để tranh thủ giới trí thức. Còn ban vận động của họ cũng chẳng ngần ngại dùng những thủ đoạn tình cảm khơi lại những quá khứ không tốt đẹp của đối phương để lấy phiếu của những cử tri lười suy nghĩ. Chẳng hạn như qua cuộc bầu cử Mỹ vừa rồi, phe Obama gợi lại quá khứ của bà Palin, còn phe McCain thì đưa ra những câu hỏi về thân thế thời trẻ mập mờ của Obama là người theo đạo Hồi, một hình thức tuyên truyền khéo léo hướng người dân Mỹ liên tưởng đến những lo âu về khủng bố, v.v... Kết quả bầu cử cho thấy, những loại vận động khơi động cảm tính ưa ghét để lấy phiếu cử tri chỉ tác động trên một thiểu số trong dân chúng lười suy nghĩ mà thôi. Điều này chứng minh cho thế giới thấy trình độ dân trí nước Mỹ rất cao nên những kiểu vận động đó không ảnh hưởng được đại khối quần chúng Mỹ.
Điểm son khác trong cuộc bầu cử này là ngay sau khi biết mình thất cử, ông McCain đã không ngần ngại khen đối thủ mình tài ba và kêu gọi những ai ủng hộ mình hãy bắt tay hợp tác với Obama vì quyền lợi của nước Mỹ trên hết. Đây là điểm đặc thù của những quốc gia dân chủ có trình độ dân trí cao như ở Mỹ, Úc, v.v...
Nhìn chuyện bầu cử xảy ra nơi xứ ngưòi mà ngẫm tới chuyện đất nước VN mình. Ở một quốc gia bị chà đạp dân chủ như VN ngày hôm nay người dân chỉ có dám mơ đặt câu hỏi: “ Biết đến bao giờ một người dân thường Việt Nam không thuộc thành phần con cháu "Bác, Đảng" được ghi danh ứng cử Tổng Thống?”, chứ làm sao dám đặt câu hỏi như người dân Pháp là: “ Biết đến bao giờ hiện tượng Obama xảy ra ở Việt Nam?”. Chỉ nội qua sự kiện đặt câu hỏi khác nhau người ta hiểu ngay cái nền "dân chủ" tập trung của CSVN đứng ở bậc nào trên cái thang dân chủ toàn cầu!
Nam Dao ( Adelaide )
6/11/2008
http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3547
---
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ và trong lịch sử các quốc gia da trắng trên thế giới một công dân da đen được bầu làm tổng thống. Dù chưa biết ông Obama có cứu vãn được nước Mỹ ra khỏi những cơn khủng hoảng trầm trọng của ngày hôm nay hay không nhưng cả thế giới đều phải công nhận một điều là dân tộc Mỹ vừa làm một việc lịch sử là cuộc cách mạng màu da. Vì nhu cầu và khát vọng thay đổi, muốn đất nước vươn lên dân tộc Mỹ đã không ngần ngại đứng trên mầu da bầu cho Obama. Chính cái tinh thần phóng khoáng, cởi mở dám tiên phong làm chuyện mới, dám thay đổi đã và sẽ tiếp tục giúp cho nước Mỹ vượt qua nhanh chóng những trở ngại cũng như tiến nhanh hơn các quốc gia khác trên thế giới. Đây là điểm son đặc thù của dân tộc Mỹ rất khác với các quốc gia Âu tây hay Á châu với lối tư duy bảo thủ sợ thay đổi. Và cũng chính nhờ tinh thần cách mạng dám thay đổi đó mà nước Mỹ đã nhanh chóng trở thành một cường quốc trên thế giới dẫu tuổi đời lập quốc của họ còn non trẻ so với những quốc gia khác trên thế giới.
Sau khi Obama thắng cử một nhà báo Pháp đã phải thốt một câu đáng để người dân Pháp suy nghĩ: “Biết đến bao giờ mới có hiện tượng Obama xảy ra ở xứ Pháp ?!”. Một câu hỏi mà chỉ có những ai sống ở Pháp và từng chứng kiến qua 2 cuộc bầu cử tổng thống Pháp (14 năm) mới hiểu nổi nỗi buồn chua chát trong câu nói trên, bởi vì ngoài chuyện dám bầu cho một người da đen làm tổng thống Pháp khó mà có thể xảy ra, từ hơn 30 năm nay những nhân vật ứng cử Tổng thống Pháp vẫn quanh quẩn đâu đó toàn là những khuôn mặt cũ xuất hiện nơi chính trường Pháp hàng chục năm khiến người dân chán ngấy. Cũng vì thế, rất khó xảy ra chuyện một nguời "vô danh tiểu tốt" như kiểu Obama bỗng 4 năm sau trở thành tổng thống Pháp mà không có bề dầy hàng chục năm trên chính trường Pháp như những cựu tổng thống Mitterand, Giscard D’estaing, Sarkozy, v.v...
Ngoài tinh thần cách mạng màu da mà dân tộc Mỹ thể hiện qua cuộc bầu cử vừa rồi, người dân thế giới còn rút tỉa được những bài học gì hay nơi cuộc bầu cử đó?
Thứ nhất, trong tất cả mọi cuộc tranh cử tổng thống xảy ra ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, tất cả những phe tranh cử đều dùng mọi thủ đoạn tốt lẫn xấu để lấy phiếu người dân. Những ứng cử viên thì tranh luận với nhau trên đường lối của đảng phái họ để tranh thủ giới trí thức. Còn ban vận động của họ cũng chẳng ngần ngại dùng những thủ đoạn tình cảm khơi lại những quá khứ không tốt đẹp của đối phương để lấy phiếu của những cử tri lười suy nghĩ. Chẳng hạn như qua cuộc bầu cử Mỹ vừa rồi, phe Obama gợi lại quá khứ của bà Palin, còn phe McCain thì đưa ra những câu hỏi về thân thế thời trẻ mập mờ của Obama là người theo đạo Hồi, một hình thức tuyên truyền khéo léo hướng người dân Mỹ liên tưởng đến những lo âu về khủng bố, v.v... Kết quả bầu cử cho thấy, những loại vận động khơi động cảm tính ưa ghét để lấy phiếu cử tri chỉ tác động trên một thiểu số trong dân chúng lười suy nghĩ mà thôi. Điều này chứng minh cho thế giới thấy trình độ dân trí nước Mỹ rất cao nên những kiểu vận động đó không ảnh hưởng được đại khối quần chúng Mỹ.
Điểm son khác trong cuộc bầu cử này là ngay sau khi biết mình thất cử, ông McCain đã không ngần ngại khen đối thủ mình tài ba và kêu gọi những ai ủng hộ mình hãy bắt tay hợp tác với Obama vì quyền lợi của nước Mỹ trên hết. Đây là điểm đặc thù của những quốc gia dân chủ có trình độ dân trí cao như ở Mỹ, Úc, v.v...
Nhìn chuyện bầu cử xảy ra nơi xứ ngưòi mà ngẫm tới chuyện đất nước VN mình. Ở một quốc gia bị chà đạp dân chủ như VN ngày hôm nay người dân chỉ có dám mơ đặt câu hỏi: “ Biết đến bao giờ một người dân thường Việt Nam không thuộc thành phần con cháu "Bác, Đảng" được ghi danh ứng cử Tổng Thống?”, chứ làm sao dám đặt câu hỏi như người dân Pháp là: “ Biết đến bao giờ hiện tượng Obama xảy ra ở Việt Nam?”. Chỉ nội qua sự kiện đặt câu hỏi khác nhau người ta hiểu ngay cái nền "dân chủ" tập trung của CSVN đứng ở bậc nào trên cái thang dân chủ toàn cầu!
Nam Dao ( Adelaide )
6/11/2008
http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3547
---
Friday, November 07, 2008
Subscribe to:
Posts (Atom)