Đấu Tranh Bất Bạo Động = Từ Thiện, Nhân Đạo ?
Không hiểu hai cụm từ này có dây mơ rễ má gì với nhau chăng ? nhưng xem chừng chúng có vẻ liên hệ, gắn bó tình cảm như “mình với ta tuy hai mà một, ta với mình tuy một mà hai” một cách thắm thiết trên phương diện ý nghĩa và chủ trương của nó. Thực vậy, thử để ý đến sách lược đấu tranh “mới lạ” gần đây nhất của đảng Cải Cách Việt Nam hay Việt Tân Cải Cách mà ai cũng biết qua các khẩu hiệu : Ðối Ðầu Bất Bạo Ðộng để tháo gỡ độc tài , Xây Dựng Xã Hội Dân Sự để đặt nền dân chủ , Vận Ðộng Toàn Dân để canh tân đất nước ? Bỏ qua những thắc mắc hữu lý từ quần chúng như : Làm sao chỉ ngồi im bất động mà có thể tháo gỡ được bất cứ cái gì đây ?... Nền móng thì phải đặt trước rồi thì mới muốn xây cái gì thì xây, chứ ai lại đi làm chuyện oái oăm ngược đời vậy !?..hay.. Dân tộc còn bị kềm kẹp, áp chế, nghèo đói, khổ sở với những bất công, bất mãn tràn đầy chưa giải quyết xong, mà đòi vận động họ để canh tân đất nước. Người nào chịu làm bây giờ ? Và canh tân cái gì, để cho ai hưởng thế !?.., người viết chỉ muốn nêu lên một nhận xét ngẫu nhiên về sự tương quan trùng hợp trong hành động giữa hai vế mệnh đề trên mà thôi.
Qua chủ trương đấu tranh bất bạo động, những người lãnh đạo Trung Ương của đảng Cải Cách VN đã cổ suý, quảng bá sách lược đấu tranh này của họ bằng cách hô hào đồng bào tị nạn hải ngoại trở về nước để "tiếp cận" với người dân trong nước, nhằm động viên, vận dụng họ cho việc xây dựng một Xã Hội Công Dân để giành lại tự do dân chủ cho Việt Nam ( không thấy nói đến việc giải thể chế độ CS ?) bằng những vỏ bọc từ thiện, nhân đạo như : xây nhà, trường học, cầu cống, đắp mương, đào giếng,.v..v.. Ở hải ngoại thì các vị lãnh đạo này lại kêu gọi sự giúp đỡ, bảo trợ, hướng dẫn cho các du sinh, lao động xuất khẩu, các cô dâu Việt kém may mắn,.v..v..Tựu trung cũng là những công tác có tính cách nhân đạo mà đúng ra là bổn phận và trách nhiệm của một chính phủ biết lo cho dân và vì dân trong một đất nước tự do, văn minh tiến bộ. Như vậy, là đảng VTCC đã chính thức công khai ra mặt "giành job" với đảng và nhà nước ta rồi còn gì ?. Và nếu có ai cắc cớ hỏi rằng, bộ đảng Cải Cách bây giờ chuyển hệ, quay sang làm chuyện phước thiện vì thấy “đánh trâu” mãi mà nó chẳng hề hấn gì, nên theo đuôi nó mà cày bừa cho khoẻ cái tấm thân thì quý vị đảng viên trong đảng nghĩ sao !? Hay lại ấp úng, ậm ự tuyên bố, thì chúng tôi đấu tranh bất bạo động bằng hình thức từ thiện, nhân đạo mà !!..Có thế thì nhân dân, quần chúng họ mới theo mà ủng hộ mình vào quốc hội để đấu tranh với bọn côn đồ ăn cướp bằng lý lẽ phải trái chứ !?!..Biết đâu chừng mình lại thừa thắng xông lên giành được thắng lợi vinh quang cuối cùng thì sao ? (sic !)...À, thì ra thế ! Hèn gì mà người viết đọc báo thấy các anh chị em đảng viên đảng Cải Cách VN ở Liege, bên Bỉ đang hân hoan, hồ hỡi góp phần đứng ra tổ chức buổi gây quỹ từ thiện cho cô Tim Tím Hồng Hồng, người được mệnh danh là con cưng yêu dấu của tổ quốc "Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa VN" đấy, mặc dầu hầu hết các hội đoàn, đoàn thể, tổ chức người Việt quốc gia tị nạn tại đây đã hết lời can ngăn, khuyến cáo. Thậm chí còn ra cả văn thư lên án, phản đối hành động tiếp tay phản bội, hà hơi giúp sức cho bạo quyền CSVN tiếp tục thống trị, đày ải, áp bức dân tộc VN của những kẻ nhiệt thành nhưng vô ý thức này qua chiêu bài Từ Thiện, Nhân Đạo...Xin hãy đừng để trái tim từ ái của chúng ta thổn thức vì những xảo trá, mưu toan, thủ đoạn của một bọn người vô nhân, ác độc, nham hiểm là đảng CSVN nữa !
Trucngonnhan
trucngonnhan@yahoo.com
15/11/2008
---
Sunday, November 16, 2008
Saturday, November 15, 2008
Tà Khí Hồ Ly
Tà Khí Hồ Ly
Trần Văn Tích
Ảnh minh họa của họa sĩ Vi Vi Võ Hùng Kiệt.
Loài chồn sống lâu thành tinh, thường hóa hình mỹ nhân để quyến rũ nam giới. Hạng đàn bà đẹp nguy hiểm đó gọi là hồ ly, hồ ly tinh. Ở Việt Nam ngày nay, dòng giống hồ ly tập họp lại xung quanh lãnh tụ mang họ Hồ. Con cáo Ba đình chết không được chôn nên vẫn lẩn quất nơi trần thế để cùng với đám đồng loại tác yêu tác quái. Những kẻ nào giao du, liên lạc với chúng đều trở thành hôn ám, mê muội, hành động trái lẽ nghịch thường; do ảnh hưởng hồ mỵ của giống cáo hóa quỷ tán tỉnh, nịnh hót, làm cho say đắm. Nếu gặp đạo sĩ cao tay thì khi nhìn thần sắc, diện mạo các nạn nhân của hồ, của cáo sẽ thấy ngay tà khí hiển hiện trên nét mặt và khi phân tích cung cách ứng xử của những thành phần này sẽ thấy ngay độc tố tiềm ẩn trong tư duy. Kết quả là tác nhân độc hại của loài cáo, bầy hồ khiến cho con người đánh mất lương tri, suy nghĩ trái hẳn đạo lý.
Mạng lưới internet những ngày qua phổ biến tin tức với nội dung giới thiệu một phụ nữ được xem là người Thụy sĩ mang tên Việt là Cô Tim đang tiến hành giúp đỡ trẻ mồ côi và người bất hạnh tại Việt Nam. Chuyện này không có gì mới lạ. Nhưng đáng nói là thái độ dị ứng quái dị, kỳ quặc của cô Tim đối với quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà nền vàng ba sọc đỏ. Theo các tin tức trên mạng thì cô Tim yêu cầu không treo cờ quốc gia khi cô đến quyên tiền đồng bào tỵ nạn cộng sản tại San Fernando Valley ngày 25.10.2008. Giống hồ ly đã truyền nhiễm sang người thiếu phụ Âu châu một lề lối suy nghĩ, một cung cách hành động lạ đời. Cô đến xin tiền người Việt nhưng lại đặt điều kiện qua đòi hỏi chủ nhà phải làm theo yêu cầu của mình! Có ai van xin cô đến quyên góp đâu; chính cô thỉnh cầu đồng hương Việt Nam cho cô đến gặp để xin tiền nhằm yểm trợ chương trình gọi là xã hội của cô.
Người đi xin lại giao hẹn với kẻ cho tiền là phải thế này, thế nọ, không được thế ấy, thế kia! Chỉ có một cách duy nhất để cắt nghĩa chuyện kỳ đời này : cô Tim suy nghĩ không bình thường, vì đã trót mang virus hồ ly trong các tế bào chất xám đại não. Tôi muốn xin tỵ nạn tại Thụy sĩ, tôi lại đặt điều kiện với giới chức cứu xét hồ sơ thu nhận tôi vào quê hương cô Tim là Thụy sĩ không được giữ vị thế trung lập trên môi trường chính trị thế giới, Thụy sĩ phải từ bỏ quốc kỳ mang chữ thập trắng! Cô Tim – theo một số websites thì tên cô là Aline Rebeaud – có thể vì một hay những lý do nào đó không ưa quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa. Đó là chuyện riêng tư. Nhưng lúc đến cùng cộng đồng tỵ nạn hải ngoại, cô không thể cấm đoán cộng đồng tỵ nạn sử dụng biểu tượng thiêng liêng của nó. Nhất là khi Vietland đồng thời đưa lên mạng hình ảnh của cô đứng trước cờ máu và tượng cáo Hồ nhân nhận giải mang tên người đồng hương của cô là Henry Dunant!
Chuyện quốc kỳ cũng được ông Rupert Neudeck nêu ra trong buổi lễ khánh thành tượng đài kỷ niệm ở Troisdorf năm ngoái. Ông Neudeck cho rằng vì ông ta đang có một hai chương trình giúp đỡ Việt Nam nên cộng đồng tỵ nạn không được sử dụng quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ trong lễ khai trương. Một kiểu suy nghĩ chẳng giống ai. Tao giúp tụi bay, tụi bay có chịu thế này thế nọ thì tao mới giúp, tụi bay mà làm khó thì tao không thèm chơi với tụi bay nữa, chứ đừng nói chi chuyện giúp. Một bộ não khỏe mạnh đương nhiên suy nghĩ như thế. Nhưng trót dây vào với hồ ly chồn cáo nên ông người Đức thay vì nêu ra với Việt cộng những điều như một loạt đòi hỏi trước khi thực hiện dự án giúp đỡ chúng, lại quay qua ức hiếp cộng đồng tỵ nạn, ép buộc tập thể chống cộng! Tôi, vì một lý do riêng, phải thường xuyên vào bệnh viện chiều thứ bảy hàng tuần. Do đó hôm khánh thành tượng đài thuyền nhân Troisdorf vào một dịp cuối tuần, tôi không thể nào có mặt. Nhưng có người kể với tôi là mặc dầu ban tổ chức nhượng bộ ông Neudeck, anh bạn trẻ Trương Quí Hoàng Nhân – con trai hai bạn Trương Quí Địch-Hoàng Thị Doãn ở München – vẫn cương quyết cùng một nhóm thân hữu giương cao lá cờ chính nghĩa và hát quốc ca “Này công dân ơi...“. Chiều thứ bảy đó, nếu tôi có mặt ở hiện trường, tôi sẽ không một phút giây do dự bước sang đứng cùng hàng với Trương Quí Hoàng Nhân.
Hồ ly tinh vốn là loài yêu quái xảo quyệt và độc hại nguy hiểm, cần phải tránh xa, không nên dây vào. Trong ngôn ngữ dân gian, tinh cũng được ví với những người xảo quyệt ma lanh. Do đó mới có thành ngữ đánh đu với tinh. Ở đây, đánh đu được hiểu theo nghĩa biểu trưng là giao du cùng, liên lạc với; còn tinh là kẻ xấu xa tồi tệ ma giáo quỉ quái. Tóm lại, thành ngữ đánh đu với tinh hàm chỉ việc cộng tác, kết bạn với loại người xảo trá, quỷ quyệt là một hành động dại dột cần phải từ bỏ, tránh xa, càng sớm càng tốt. Vì cứ đánh đu với tinh thì thế nào cũng có ngày thành tinh, để rồi chỉ theo ý riêng của mình trong nói năng, đối xử, không thuận theo lẽ thường, không giống ai và cũng chẳng thèm nghe lời ai. Những hạng người này nói năng ngang như cua; và họ càng hăng say nói ngang như cua khi gặp những đối tượng đối thoại do nhu nhược yếu đuối hoặc do hoàn cảnh éo le mà đành tâm cam chịu, nhẫn nhục không dám hay không muốn đấu tranh nhằm tạo hoàn cảnh thay đổi hay gây tình huống thích nghi.
Những người đứng ra tổ chức quyên góp tiền bạc cho cô Tim không dám chống lại yêu sách ngược ngạo. Những người lo toan dựng tượng đài kỷ niệm Troisdorf không kịp thời ứng biến khi phải đối đầu với chuyện cấm kỵ dị kỳ. Nhưng nếu trách họ một thì phải trách cô Tim hay ông Neudeck mười. Ai đời đi xin mà chẳng những đòi xôi gấc, còn ngang bướng biểu kẻ cho phải dẹp bàn thờ. Ai đời đi giúp mà không dám đặt điều kiện để giúp, lại quay qua áp chế những kẻ vô can đang lâm tình trạng nan giải.
Sống trong khí quyển ô nhiễm mùi tà khí hồ ly, suy nghĩ theo cung cách suy nghĩ của những kẻ bị mê hoặc nên ngay một nhà tu hành đạt đến chức Hồng Y cũng sai lầm nghiêm trọng khi cho rằng cờ vàng ba sọc đỏ gây trở ngại hiệp thông!
*
Ngày 04 tháng 11 vừa qua, người dân Hoa Kỳ bầu Tổng Thống. Cùng ngày đó, tại bang Hessen của Đức, lẽ ra cũng đã có một cuộc bầu cử cấp lãnh đạo chính quyền địa phương. Nhưng cuộc bầu cử không thành vì độc tố hồ ly đã tác động tai hại.
Bang Hessen vốn do Roland Koch, thủ lĩnh CDU làm thủ hiến với đa số tuyệt đối. Kỳ bầu cử vừa rồi, CDU mất đa số tuyệt đối. Nghị viện địa phương qui tụ các đảng CDU bảo thủ, SPD xã hội, FDP tự do, Die Grüne đảng xanh và Die Linke thiên tả. Thật ra Die Linke qui tụ những thành phần thiên cộng, thân cộng, gốc cộng, theo cộng. Thủ lĩnh SPD là Andrea Ypsilanti. Trước ngày bầu cử, Ypsilanti tuyên bố dứt khoát “Niemals mit den Linken“ (Không bao giờ chơi với cánh tả), “Mit der Linkspartei wird es keine Zusammenarbeit geben, weder so noch so“ (Không thể có sự hợp tác với Đảng Tảû, dù theo hình thức nào). Sau bầu cử, cả CDU lẫn SPD đều không hội đủ số ghế dân biểu để bầu thủ hiến và lập chính phủ. Cả hai đảng lớn này phải đi tìm đồng minh liên hiệp. Nhưng CDU kết cùng FDP cũng như SPD hợp với Grüne đều không đủ túc số. Roland Koch, trong tình huống đó, tiếp tục cai trị với tư cách thủ hiến điều hành, theo đúng tinh thần hiến pháp tiểu bang. Tìm mọi cách để chấp chính, Ypsilanti nghĩ đến phe tả trong Nghị viện và nuốt lời hứa tiền bầu cử hầu thành lập chính phủ do mình lãnh đạo với số phiếu của SPD cộng Grüne, qua sự dung dưỡng của Linke. Nói cách khác và nói cụ thể, Ypsilanti muốn thành lập chính phủ tiểu bang gồm các bộ trưởng thuộc SPD, Grüne; Die Linke không được chia ghế, chỉ góp phần bằng số phiếu dân biểu thiên tả dồn cho liên minh SPD-Grüne. Đáp lại tất nhiên liên minh Xã hội-Đảng xanh phải có một số nhượng bộ đối với Cánh tả, qua nhiều cuộc thương thuyết gay go.
Bà Andrea Ypsilanti.
Để cho chắc ăn, Ypsilanti tổ chức nhiều lần họp nội bộ đảng và tập dượt bỏ phiếu thử. Sự kiện vi phạm lời hứa khi tranh cử đã được Ypsilanti và phe cánh của bà ta trâng tráo, trơ trẽn chấp nhận, kể cả phe cánh ở trung ương đảng. Nhưng ngay từ đầu, nữ dân biểu Dagmar Metzger, một thân một mình, đã can đảm chống đối chủ trương chung; nhân danh công lý. Bà dõng dạc tuyên bố sẽ không bỏ phiếu bầu Ypsilanti vì bà này dây với hồ ly. Ngày chủ nhật 02.11.08, đại hội đảng SPD Hessen nhóm họp lần cuối ở Fulda để chuẩn bị bầu tân thủ hiến tiểu bang vào ngày thứ ba 04.11.08; một đa số áp đảo 95,3% chấp thuận hợp đồng liên minh đỏ-xanh. Ypsilanti tưởng chắc phen này sẽ nắm quyền. Nhưng sự thực chính trường không phải vậy. Ngay trong đại hội, chính Phó Chủ tịch đảng SPD Hessen là Jürgen Walter lên máy vi âm phản đối đường lối “giao lưu“ với Cánh tả và thông báo sẽ không dành phiếu của mình cho Ypsilanti. Tuy có phần nào giao động nhưng đã trót phải trét, đã ném lao phải theo lao nên Ypsilanti vẫn yêu cầu họp Nghị viện vào ngày thứ ba 04.11.
Chẳng ngờ sáng ngày thứ hai 03.11, bốn dân biểu SPD Dagmar Metzger, Jürgen Walter, Silke Tesch và Carmen Everts họp báo trong một bầu không khí cực kỳ căng thẳng và tuyên bố không tín nhiệm kế sách bắt tay với phe tả nhằm nắm chính quyền của nữ đảng trưởng Ypsilanti vì như thế là vi phạm lòng tin cậy của cử tri, qua nuốt lời hứa với dân chúng. Toàn đảng SPD, từ địa phương liên hệ Hessen đến trung ương Berlin, rúng động. Tập họp bốn người đã can trường hành sử quyền tự do, đã phát huy đặc quyền lựa chọn, đã vận dụng khả năng quyết định trong tư thế vừa tự chủ, độc lập vừa hữu trách, chấp nhiệm. Họ đã hội đủ dũng khí, đởm lược, bản lĩnh, nhân phẩm để nhận chân chân lý và trở về với công đạo. Hành động của họ tác động ngược lên trung ương: các thủ lãnh SPD như Müntefering, Steinmeier đã nhận chân rõ rệt là chuyện mưu cầu chiếm đoạt quyền lực qua biện pháp đánh đu với tinh vĩnh viễn không thể nào chấp nhận được.
*
Trong cuộc sống hàng ngày, con người xử sự theo lý trí hoặc theo tình cảm. Lý trí là khả năng phán đoán chính xác để phân biệt giữa sai và đúng, giữa phải và trái, giữa tốt và xấu, giữa hay và dở. Pascal cho rằng quá trình nhận thức chân lý là một tình trạng quân bình giữa một bên là đầu óc qui củ (esprit géométrique) tức là sự suy diễn hợp lý khởi đi từ những nguyên tắc đơn giản và bên kia là đầu óc tinh tế (esprit de finesse) tức là sự phân tích tinh vi và tế nhị dựa vào một loạt những dữ kiện và nguyên lý. Lý trí phán đoán chịu ảnh hưởng của thành kiến, tập quán, đam mê, tưởng tượng. Lý trí soi sáng ý chí và hỗ trợ ý chí chống lại các thế lực thù nghịch chỉ chực che đậy lẽ phải như giáo điều, định kiến, thói quen, mê đắm, thậm chí quyền lợi, tham vọng. Đối với từng cá nhân, lý trí điều chỉnh cung cách xử sự cho hợp với những điều được xem là phải và tốt.
Nguyên tắc đơn giản đặt bước khởi hành cho tư duy qui củ trong vấn đề quốc kỳ Việt Nam Cộng hòa là: người tỵ nạn liều chết chối bỏ chế độ cộng sản phải có một biểu tượng để kết hợp. Và biểu tượng đó chỉ có thể là lá cờ vàng ba sọc đỏ, vốn đã mặc nhiên trở thành khắc tinh của bè lũ con cháu hồ ly. Bởi thế từ đông sang tây, từ cổ chí kim, dễ chẳng có một chính phủ nào mà kẻ đại diện cứ đi ra khỏi nước là phải nhục nhã trốn chui trốn nhủi, là phải lén lút ra vào cửa hậu khi đối diện với rừng cờ vàng. Trong khi đó lá cờ máu của chúng chỉ được treo ở một số trụ sở ngoại giao của chính chúng.
Trước hoàn cảnh đó, nhận thức như là một quá trình tiếp thu chân lý đòi hỏi phải kiến tạo các khái niệm một cách chặt chẽ, có hệ thống đồng thời phải loại thải những ý nghĩ sai lầm, xa hiện thực. Hiện thực sinh tồn của cộng đồng Việt Nam hải ngoại đòi hỏi phải giương cao cờ vàng ba sọc đỏ nhằm tạo thành khái niệm tư duy cơ bản để xây dựng chân lý đấu tranh cho tự do. Mà chính vì hai chữ tự do nên mới có cộng đồng người Việt hải ngoại (tất nhiên không kể những di dân kinh tế). Dị ứng đối với cờ vàng khi đến với tập thể tỵ nạn là chối bỏ chân lý lịch sử khách quan. Một thái độ như thế chỉ chứng tỏ một trình độ nhận thức thấp kém, một cung cách hành xử khó coi.
Trong vụ Ypsilanti thất bại, nguyên tắc cơ bản của tư duy qui củ đối với bốn nghị viên dân biểu chống đối là không chấp nhận Wortbruch (nuốt lời). Hồ ly tinh vốn chuyên nghề nói láo, lừa bịp, lật lọng, đểu cáng. Lãnh tụ họ Hồ của chúng và chúng trơ tráo nói lời hứa hẹn rồi làm ngược lời hứa hẹn. Chúng còn tự cho chuyện đó là hợp với đạo đức cách mạng của chúng. Nhưng lý trí lành mạnh bình thường không tha thứ thái độ tráo trở, đổi trắng thay đen. Dagmar Metzger, Jürgen Walter, Silke Tesch và Carmen Everts không nhiễm tà khí của loài hồ ly thành tinh nên ứng xử khác hẳn Aline Rebeaud, Rupert Neudeck.
Westpreußenstr., 09.11.08
Trần Văn Tích
http://www.take2tango.com/?display=5373
---
Trần Văn Tích
Ảnh minh họa của họa sĩ Vi Vi Võ Hùng Kiệt.
Loài chồn sống lâu thành tinh, thường hóa hình mỹ nhân để quyến rũ nam giới. Hạng đàn bà đẹp nguy hiểm đó gọi là hồ ly, hồ ly tinh. Ở Việt Nam ngày nay, dòng giống hồ ly tập họp lại xung quanh lãnh tụ mang họ Hồ. Con cáo Ba đình chết không được chôn nên vẫn lẩn quất nơi trần thế để cùng với đám đồng loại tác yêu tác quái. Những kẻ nào giao du, liên lạc với chúng đều trở thành hôn ám, mê muội, hành động trái lẽ nghịch thường; do ảnh hưởng hồ mỵ của giống cáo hóa quỷ tán tỉnh, nịnh hót, làm cho say đắm. Nếu gặp đạo sĩ cao tay thì khi nhìn thần sắc, diện mạo các nạn nhân của hồ, của cáo sẽ thấy ngay tà khí hiển hiện trên nét mặt và khi phân tích cung cách ứng xử của những thành phần này sẽ thấy ngay độc tố tiềm ẩn trong tư duy. Kết quả là tác nhân độc hại của loài cáo, bầy hồ khiến cho con người đánh mất lương tri, suy nghĩ trái hẳn đạo lý.
Mạng lưới internet những ngày qua phổ biến tin tức với nội dung giới thiệu một phụ nữ được xem là người Thụy sĩ mang tên Việt là Cô Tim đang tiến hành giúp đỡ trẻ mồ côi và người bất hạnh tại Việt Nam. Chuyện này không có gì mới lạ. Nhưng đáng nói là thái độ dị ứng quái dị, kỳ quặc của cô Tim đối với quốc kỳ Việt Nam Cộng Hoà nền vàng ba sọc đỏ. Theo các tin tức trên mạng thì cô Tim yêu cầu không treo cờ quốc gia khi cô đến quyên tiền đồng bào tỵ nạn cộng sản tại San Fernando Valley ngày 25.10.2008. Giống hồ ly đã truyền nhiễm sang người thiếu phụ Âu châu một lề lối suy nghĩ, một cung cách hành động lạ đời. Cô đến xin tiền người Việt nhưng lại đặt điều kiện qua đòi hỏi chủ nhà phải làm theo yêu cầu của mình! Có ai van xin cô đến quyên góp đâu; chính cô thỉnh cầu đồng hương Việt Nam cho cô đến gặp để xin tiền nhằm yểm trợ chương trình gọi là xã hội của cô.
Người đi xin lại giao hẹn với kẻ cho tiền là phải thế này, thế nọ, không được thế ấy, thế kia! Chỉ có một cách duy nhất để cắt nghĩa chuyện kỳ đời này : cô Tim suy nghĩ không bình thường, vì đã trót mang virus hồ ly trong các tế bào chất xám đại não. Tôi muốn xin tỵ nạn tại Thụy sĩ, tôi lại đặt điều kiện với giới chức cứu xét hồ sơ thu nhận tôi vào quê hương cô Tim là Thụy sĩ không được giữ vị thế trung lập trên môi trường chính trị thế giới, Thụy sĩ phải từ bỏ quốc kỳ mang chữ thập trắng! Cô Tim – theo một số websites thì tên cô là Aline Rebeaud – có thể vì một hay những lý do nào đó không ưa quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa. Đó là chuyện riêng tư. Nhưng lúc đến cùng cộng đồng tỵ nạn hải ngoại, cô không thể cấm đoán cộng đồng tỵ nạn sử dụng biểu tượng thiêng liêng của nó. Nhất là khi Vietland đồng thời đưa lên mạng hình ảnh của cô đứng trước cờ máu và tượng cáo Hồ nhân nhận giải mang tên người đồng hương của cô là Henry Dunant!
Chuyện quốc kỳ cũng được ông Rupert Neudeck nêu ra trong buổi lễ khánh thành tượng đài kỷ niệm ở Troisdorf năm ngoái. Ông Neudeck cho rằng vì ông ta đang có một hai chương trình giúp đỡ Việt Nam nên cộng đồng tỵ nạn không được sử dụng quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ trong lễ khai trương. Một kiểu suy nghĩ chẳng giống ai. Tao giúp tụi bay, tụi bay có chịu thế này thế nọ thì tao mới giúp, tụi bay mà làm khó thì tao không thèm chơi với tụi bay nữa, chứ đừng nói chi chuyện giúp. Một bộ não khỏe mạnh đương nhiên suy nghĩ như thế. Nhưng trót dây vào với hồ ly chồn cáo nên ông người Đức thay vì nêu ra với Việt cộng những điều như một loạt đòi hỏi trước khi thực hiện dự án giúp đỡ chúng, lại quay qua ức hiếp cộng đồng tỵ nạn, ép buộc tập thể chống cộng! Tôi, vì một lý do riêng, phải thường xuyên vào bệnh viện chiều thứ bảy hàng tuần. Do đó hôm khánh thành tượng đài thuyền nhân Troisdorf vào một dịp cuối tuần, tôi không thể nào có mặt. Nhưng có người kể với tôi là mặc dầu ban tổ chức nhượng bộ ông Neudeck, anh bạn trẻ Trương Quí Hoàng Nhân – con trai hai bạn Trương Quí Địch-Hoàng Thị Doãn ở München – vẫn cương quyết cùng một nhóm thân hữu giương cao lá cờ chính nghĩa và hát quốc ca “Này công dân ơi...“. Chiều thứ bảy đó, nếu tôi có mặt ở hiện trường, tôi sẽ không một phút giây do dự bước sang đứng cùng hàng với Trương Quí Hoàng Nhân.
Hồ ly tinh vốn là loài yêu quái xảo quyệt và độc hại nguy hiểm, cần phải tránh xa, không nên dây vào. Trong ngôn ngữ dân gian, tinh cũng được ví với những người xảo quyệt ma lanh. Do đó mới có thành ngữ đánh đu với tinh. Ở đây, đánh đu được hiểu theo nghĩa biểu trưng là giao du cùng, liên lạc với; còn tinh là kẻ xấu xa tồi tệ ma giáo quỉ quái. Tóm lại, thành ngữ đánh đu với tinh hàm chỉ việc cộng tác, kết bạn với loại người xảo trá, quỷ quyệt là một hành động dại dột cần phải từ bỏ, tránh xa, càng sớm càng tốt. Vì cứ đánh đu với tinh thì thế nào cũng có ngày thành tinh, để rồi chỉ theo ý riêng của mình trong nói năng, đối xử, không thuận theo lẽ thường, không giống ai và cũng chẳng thèm nghe lời ai. Những hạng người này nói năng ngang như cua; và họ càng hăng say nói ngang như cua khi gặp những đối tượng đối thoại do nhu nhược yếu đuối hoặc do hoàn cảnh éo le mà đành tâm cam chịu, nhẫn nhục không dám hay không muốn đấu tranh nhằm tạo hoàn cảnh thay đổi hay gây tình huống thích nghi.
Những người đứng ra tổ chức quyên góp tiền bạc cho cô Tim không dám chống lại yêu sách ngược ngạo. Những người lo toan dựng tượng đài kỷ niệm Troisdorf không kịp thời ứng biến khi phải đối đầu với chuyện cấm kỵ dị kỳ. Nhưng nếu trách họ một thì phải trách cô Tim hay ông Neudeck mười. Ai đời đi xin mà chẳng những đòi xôi gấc, còn ngang bướng biểu kẻ cho phải dẹp bàn thờ. Ai đời đi giúp mà không dám đặt điều kiện để giúp, lại quay qua áp chế những kẻ vô can đang lâm tình trạng nan giải.
Sống trong khí quyển ô nhiễm mùi tà khí hồ ly, suy nghĩ theo cung cách suy nghĩ của những kẻ bị mê hoặc nên ngay một nhà tu hành đạt đến chức Hồng Y cũng sai lầm nghiêm trọng khi cho rằng cờ vàng ba sọc đỏ gây trở ngại hiệp thông!
*
Ngày 04 tháng 11 vừa qua, người dân Hoa Kỳ bầu Tổng Thống. Cùng ngày đó, tại bang Hessen của Đức, lẽ ra cũng đã có một cuộc bầu cử cấp lãnh đạo chính quyền địa phương. Nhưng cuộc bầu cử không thành vì độc tố hồ ly đã tác động tai hại.
Bang Hessen vốn do Roland Koch, thủ lĩnh CDU làm thủ hiến với đa số tuyệt đối. Kỳ bầu cử vừa rồi, CDU mất đa số tuyệt đối. Nghị viện địa phương qui tụ các đảng CDU bảo thủ, SPD xã hội, FDP tự do, Die Grüne đảng xanh và Die Linke thiên tả. Thật ra Die Linke qui tụ những thành phần thiên cộng, thân cộng, gốc cộng, theo cộng. Thủ lĩnh SPD là Andrea Ypsilanti. Trước ngày bầu cử, Ypsilanti tuyên bố dứt khoát “Niemals mit den Linken“ (Không bao giờ chơi với cánh tả), “Mit der Linkspartei wird es keine Zusammenarbeit geben, weder so noch so“ (Không thể có sự hợp tác với Đảng Tảû, dù theo hình thức nào). Sau bầu cử, cả CDU lẫn SPD đều không hội đủ số ghế dân biểu để bầu thủ hiến và lập chính phủ. Cả hai đảng lớn này phải đi tìm đồng minh liên hiệp. Nhưng CDU kết cùng FDP cũng như SPD hợp với Grüne đều không đủ túc số. Roland Koch, trong tình huống đó, tiếp tục cai trị với tư cách thủ hiến điều hành, theo đúng tinh thần hiến pháp tiểu bang. Tìm mọi cách để chấp chính, Ypsilanti nghĩ đến phe tả trong Nghị viện và nuốt lời hứa tiền bầu cử hầu thành lập chính phủ do mình lãnh đạo với số phiếu của SPD cộng Grüne, qua sự dung dưỡng của Linke. Nói cách khác và nói cụ thể, Ypsilanti muốn thành lập chính phủ tiểu bang gồm các bộ trưởng thuộc SPD, Grüne; Die Linke không được chia ghế, chỉ góp phần bằng số phiếu dân biểu thiên tả dồn cho liên minh SPD-Grüne. Đáp lại tất nhiên liên minh Xã hội-Đảng xanh phải có một số nhượng bộ đối với Cánh tả, qua nhiều cuộc thương thuyết gay go.
Bà Andrea Ypsilanti.
Để cho chắc ăn, Ypsilanti tổ chức nhiều lần họp nội bộ đảng và tập dượt bỏ phiếu thử. Sự kiện vi phạm lời hứa khi tranh cử đã được Ypsilanti và phe cánh của bà ta trâng tráo, trơ trẽn chấp nhận, kể cả phe cánh ở trung ương đảng. Nhưng ngay từ đầu, nữ dân biểu Dagmar Metzger, một thân một mình, đã can đảm chống đối chủ trương chung; nhân danh công lý. Bà dõng dạc tuyên bố sẽ không bỏ phiếu bầu Ypsilanti vì bà này dây với hồ ly. Ngày chủ nhật 02.11.08, đại hội đảng SPD Hessen nhóm họp lần cuối ở Fulda để chuẩn bị bầu tân thủ hiến tiểu bang vào ngày thứ ba 04.11.08; một đa số áp đảo 95,3% chấp thuận hợp đồng liên minh đỏ-xanh. Ypsilanti tưởng chắc phen này sẽ nắm quyền. Nhưng sự thực chính trường không phải vậy. Ngay trong đại hội, chính Phó Chủ tịch đảng SPD Hessen là Jürgen Walter lên máy vi âm phản đối đường lối “giao lưu“ với Cánh tả và thông báo sẽ không dành phiếu của mình cho Ypsilanti. Tuy có phần nào giao động nhưng đã trót phải trét, đã ném lao phải theo lao nên Ypsilanti vẫn yêu cầu họp Nghị viện vào ngày thứ ba 04.11.
Chẳng ngờ sáng ngày thứ hai 03.11, bốn dân biểu SPD Dagmar Metzger, Jürgen Walter, Silke Tesch và Carmen Everts họp báo trong một bầu không khí cực kỳ căng thẳng và tuyên bố không tín nhiệm kế sách bắt tay với phe tả nhằm nắm chính quyền của nữ đảng trưởng Ypsilanti vì như thế là vi phạm lòng tin cậy của cử tri, qua nuốt lời hứa với dân chúng. Toàn đảng SPD, từ địa phương liên hệ Hessen đến trung ương Berlin, rúng động. Tập họp bốn người đã can trường hành sử quyền tự do, đã phát huy đặc quyền lựa chọn, đã vận dụng khả năng quyết định trong tư thế vừa tự chủ, độc lập vừa hữu trách, chấp nhiệm. Họ đã hội đủ dũng khí, đởm lược, bản lĩnh, nhân phẩm để nhận chân chân lý và trở về với công đạo. Hành động của họ tác động ngược lên trung ương: các thủ lãnh SPD như Müntefering, Steinmeier đã nhận chân rõ rệt là chuyện mưu cầu chiếm đoạt quyền lực qua biện pháp đánh đu với tinh vĩnh viễn không thể nào chấp nhận được.
*
Trong cuộc sống hàng ngày, con người xử sự theo lý trí hoặc theo tình cảm. Lý trí là khả năng phán đoán chính xác để phân biệt giữa sai và đúng, giữa phải và trái, giữa tốt và xấu, giữa hay và dở. Pascal cho rằng quá trình nhận thức chân lý là một tình trạng quân bình giữa một bên là đầu óc qui củ (esprit géométrique) tức là sự suy diễn hợp lý khởi đi từ những nguyên tắc đơn giản và bên kia là đầu óc tinh tế (esprit de finesse) tức là sự phân tích tinh vi và tế nhị dựa vào một loạt những dữ kiện và nguyên lý. Lý trí phán đoán chịu ảnh hưởng của thành kiến, tập quán, đam mê, tưởng tượng. Lý trí soi sáng ý chí và hỗ trợ ý chí chống lại các thế lực thù nghịch chỉ chực che đậy lẽ phải như giáo điều, định kiến, thói quen, mê đắm, thậm chí quyền lợi, tham vọng. Đối với từng cá nhân, lý trí điều chỉnh cung cách xử sự cho hợp với những điều được xem là phải và tốt.
Nguyên tắc đơn giản đặt bước khởi hành cho tư duy qui củ trong vấn đề quốc kỳ Việt Nam Cộng hòa là: người tỵ nạn liều chết chối bỏ chế độ cộng sản phải có một biểu tượng để kết hợp. Và biểu tượng đó chỉ có thể là lá cờ vàng ba sọc đỏ, vốn đã mặc nhiên trở thành khắc tinh của bè lũ con cháu hồ ly. Bởi thế từ đông sang tây, từ cổ chí kim, dễ chẳng có một chính phủ nào mà kẻ đại diện cứ đi ra khỏi nước là phải nhục nhã trốn chui trốn nhủi, là phải lén lút ra vào cửa hậu khi đối diện với rừng cờ vàng. Trong khi đó lá cờ máu của chúng chỉ được treo ở một số trụ sở ngoại giao của chính chúng.
Trước hoàn cảnh đó, nhận thức như là một quá trình tiếp thu chân lý đòi hỏi phải kiến tạo các khái niệm một cách chặt chẽ, có hệ thống đồng thời phải loại thải những ý nghĩ sai lầm, xa hiện thực. Hiện thực sinh tồn của cộng đồng Việt Nam hải ngoại đòi hỏi phải giương cao cờ vàng ba sọc đỏ nhằm tạo thành khái niệm tư duy cơ bản để xây dựng chân lý đấu tranh cho tự do. Mà chính vì hai chữ tự do nên mới có cộng đồng người Việt hải ngoại (tất nhiên không kể những di dân kinh tế). Dị ứng đối với cờ vàng khi đến với tập thể tỵ nạn là chối bỏ chân lý lịch sử khách quan. Một thái độ như thế chỉ chứng tỏ một trình độ nhận thức thấp kém, một cung cách hành xử khó coi.
Trong vụ Ypsilanti thất bại, nguyên tắc cơ bản của tư duy qui củ đối với bốn nghị viên dân biểu chống đối là không chấp nhận Wortbruch (nuốt lời). Hồ ly tinh vốn chuyên nghề nói láo, lừa bịp, lật lọng, đểu cáng. Lãnh tụ họ Hồ của chúng và chúng trơ tráo nói lời hứa hẹn rồi làm ngược lời hứa hẹn. Chúng còn tự cho chuyện đó là hợp với đạo đức cách mạng của chúng. Nhưng lý trí lành mạnh bình thường không tha thứ thái độ tráo trở, đổi trắng thay đen. Dagmar Metzger, Jürgen Walter, Silke Tesch và Carmen Everts không nhiễm tà khí của loài hồ ly thành tinh nên ứng xử khác hẳn Aline Rebeaud, Rupert Neudeck.
Westpreußenstr., 09.11.08
Trần Văn Tích
http://www.take2tango.com/?display=5373
---
Tổ Chức mới của Gia Đình Mỹ Việt
AMERASIAN FELLOWSHIP ASSOCIATION OF UNITED STATES
GIA ĐÌNH MỸ VIỆT TẠI HOA KỲ
3130, O’Henry Dr. Garland, TX 75042
Phone407)731-9883
Email: nguyenhoanghuyduc@yahoo.com
Website: http://www.giadinhmyviet.org
_________________________________________________________________
Quyết Định
V/v: Cải tổ cơ cấu tổ chức GĐMV-AFA
QĐ số: 02/14112008
Thể theo tinh thần cuộc họp của tất cả Anh Chị Em trong Board Directors, Officers và các đại diện của các gia đình Mỹ Việt tại các tiểu bang, trên diễn đàn Paltalk (internet toàn cầu) và qua phương tiện phone conference lines vào chiều ngày thứ Sáu 14 tháng 11 năm 2008.
Sau nhiều giờ đồng hồ thảo luận chúng tôi cùng thống nhất và đi đến những quyết định như sau:
Thứ nhất:
- Gia Đình Mỹ Việt tại Hoa Kỳ quyết định bãi nhiệm bà Khúc Minh Thơ và ông Nguyễn Nam Lộc trong chức vụ Cố Vấn Gia Đình Mỹ Việt. Kể từ giờ phút này, Gia Đình Mỹ Việt Toàn Quốc sẽ không chấp nhận sự sắp xếp nào do Bà Khúc Minh Thơ và ông Nguyễn Nam Lộc. Nếu trong tương lai có một anh chị em Lai, hay một Gia Đình địa phương nào cần sự dạy bảo và mời hai vị này làm cố vấn đó là chuyện của từng cá nhân hay địa phương đó.
Thứ hai:
Với sự tai tiếng về tiền bạc, thiếu tôn trọng, độc đoán, cũng như đánh mất đi tình đoàn kết trong anh em. Hôm nay, anh chị em trong Board Directors tuyên bố bãi nhiệm ông Trần Ngọc Ký (President), cũng như giải tán toàn thể Board Officers lâm thời hiện nay. Và chờ cho đến khi có sự bổ nhiệm chính thức mới với sự tín nhiệm của toàn thể anh chị em trong Board Directors.
Thứ ba:
Chính thức không công nhận và không tham gia buổi tổ chức của Gia Đình Mỹ Việt tại Chicago, mà cái gọi là Đại Hội Toàn Quốc Kỳ II, nhằm vào ngày 6 tháng 12 năm 2008, vì đây là một buổi tổ chức tiếm danh do Bà Khúc Minh Thơ cố vấn sắp xếp theo ý của mình.
Thứ tư:
Vì nhu cầu cần thiết cho sự sống còn và danh dự của anh chị em trong tổ chức Gia Đình Mỹ Việt – AFA, cũng như quyền lợi của toàn thể anh chị em mang hai dòng máu khắp nơi yêu chuộng và chủ trương sự độc lập, kể từ ngày 14 tháng 11 năm 2008, Gia Đình Mỹ Việt trước đây sẽ chính thức được đổi tên từ:
- Amerasian Fellowship Association of United States
Sẽ được đổi thành:
- Amerasian Independent Voice of America
Quyết định này có hiệu lực kể từ 0:00 giờ ngày 15 tháng 11 năm 2008. Xin thông báo đến quý cộng đồng, quý hội đoàn, đoàn thể và quý cơ quan truyền thông báo chí, đồng thời cũng xin thông báo đến tất cả quý anh chị em Lai để tường.
Thay mặt anh chị em trong Board Directors
Nguyễn Hoàng Huy Đức
Trưởng Ban Thành Lập Tổ Chức và Vận Động GĐMV-AFA
http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3699
---
GIA ĐÌNH MỸ VIỆT TẠI HOA KỲ
3130, O’Henry Dr. Garland, TX 75042
Phone407)731-9883
Email: nguyenhoanghuyduc@yahoo.com
Website: http://www.giadinhmyviet.org
_________________________________________________________________
Quyết Định
V/v: Cải tổ cơ cấu tổ chức GĐMV-AFA
QĐ số: 02/14112008
Thể theo tinh thần cuộc họp của tất cả Anh Chị Em trong Board Directors, Officers và các đại diện của các gia đình Mỹ Việt tại các tiểu bang, trên diễn đàn Paltalk (internet toàn cầu) và qua phương tiện phone conference lines vào chiều ngày thứ Sáu 14 tháng 11 năm 2008.
Sau nhiều giờ đồng hồ thảo luận chúng tôi cùng thống nhất và đi đến những quyết định như sau:
Thứ nhất:
- Gia Đình Mỹ Việt tại Hoa Kỳ quyết định bãi nhiệm bà Khúc Minh Thơ và ông Nguyễn Nam Lộc trong chức vụ Cố Vấn Gia Đình Mỹ Việt. Kể từ giờ phút này, Gia Đình Mỹ Việt Toàn Quốc sẽ không chấp nhận sự sắp xếp nào do Bà Khúc Minh Thơ và ông Nguyễn Nam Lộc. Nếu trong tương lai có một anh chị em Lai, hay một Gia Đình địa phương nào cần sự dạy bảo và mời hai vị này làm cố vấn đó là chuyện của từng cá nhân hay địa phương đó.
Thứ hai:
Với sự tai tiếng về tiền bạc, thiếu tôn trọng, độc đoán, cũng như đánh mất đi tình đoàn kết trong anh em. Hôm nay, anh chị em trong Board Directors tuyên bố bãi nhiệm ông Trần Ngọc Ký (President), cũng như giải tán toàn thể Board Officers lâm thời hiện nay. Và chờ cho đến khi có sự bổ nhiệm chính thức mới với sự tín nhiệm của toàn thể anh chị em trong Board Directors.
Thứ ba:
Chính thức không công nhận và không tham gia buổi tổ chức của Gia Đình Mỹ Việt tại Chicago, mà cái gọi là Đại Hội Toàn Quốc Kỳ II, nhằm vào ngày 6 tháng 12 năm 2008, vì đây là một buổi tổ chức tiếm danh do Bà Khúc Minh Thơ cố vấn sắp xếp theo ý của mình.
Thứ tư:
Vì nhu cầu cần thiết cho sự sống còn và danh dự của anh chị em trong tổ chức Gia Đình Mỹ Việt – AFA, cũng như quyền lợi của toàn thể anh chị em mang hai dòng máu khắp nơi yêu chuộng và chủ trương sự độc lập, kể từ ngày 14 tháng 11 năm 2008, Gia Đình Mỹ Việt trước đây sẽ chính thức được đổi tên từ:
- Amerasian Fellowship Association of United States
Sẽ được đổi thành:
- Amerasian Independent Voice of America
Quyết định này có hiệu lực kể từ 0:00 giờ ngày 15 tháng 11 năm 2008. Xin thông báo đến quý cộng đồng, quý hội đoàn, đoàn thể và quý cơ quan truyền thông báo chí, đồng thời cũng xin thông báo đến tất cả quý anh chị em Lai để tường.
Thay mặt anh chị em trong Board Directors
Nguyễn Hoàng Huy Đức
Trưởng Ban Thành Lập Tổ Chức và Vận Động GĐMV-AFA
http://www.vietland.net/main/showthread.php?t=3699
---
Friday, November 14, 2008
Thursday, November 13, 2008
Chuye^.n da`i Tu+` Thie^.n (3/3)
Đấu tranh từ thiện XIN/CHO... !!??
Từ mấy tuần nay tin tức báo chí nói rất nhiều về nạn lụt lớn đang gieo rắc tang tóc và cảnh màn trời chiếu đất cho biết bao nhiêu gia đình Việt Nam ở quê nhà. Nước cuốn trôi biết bao nhiêu mạng người dân vô tộị Nước phá sập biết bao nhiêu mái tranh nghèo xiêu vẹo đổ nát. Nước làm uá biết bao nhiêu ruộng đồng. Nước ngày càng dâng cao theo nỗi sầu của dân nghèo thống khổ phải chứng kiến cảnh nước cuốn trôi của cải mà họ đổ mồ hôi hột cả một cuộc đời để tạo dựng nó. Ngày mai lấy đâu tiền mua gạo cho con thơ ăn đây ? Tương lai đời mình sẽ đi về đâu, v.v... Và còn biết bao nhiêu câu hỏi nhức óc lo âu khác nữa đang đè trĩu tâm tư họ . Đó là còn chưa kể đến nỗi mất mát lớn mà tử thần bủa lên đầu những thân nhân của họ .
Nhìn tấm hình hai người đàn ông chèo 1 chiếc thuyền nan nhỏ mong manh chở gia tài của mình là những chiếc rổ rá trên giòng nước lũ làm xiêu vẹo những căn nhà tranh mong manh, tôi bỗng đâm ra ngậm ngùi thương cho thân phận của dân mình. Sao mà dân tôi khổ đến thế! Những nạn nhân bị lụt kia đang đói khát khổ sở biết chừng nào thế mà sao Ủy ban nhân dân huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh lại nỡ lòng nào ăn chặn phân nửa số tiền 220 ngàn đô la Mỹ của tổ chức nhân đạo Oxfam cứu trợ khẩn cấp cho người dân bị nạn ở hai vùng này ? Trong khi thế giới động lòng trắc ẩn gửi tiền đến giúp dân tôi thì sao giờ này ở Việt Nam không thấy những kẻ lãnh đạo có hai tỉ đô la như Nguyễn tấn Dũng, Nông Đức Mạnh, v.v... và 3000 cán bộ cao cấp triệu phú tỷ phú đô la trở lên động lòng từ bi cứu giúp dân tôi dù chỉ là 1 đồng Việt Nam tượng trưng mà họ đã rút từ ruột của nhân dân?!
Máu của chủ là dân đã chảy mà sao vẫn chưa thấy những tên đầy tớ lãnh đạo mềm ruột ra tay cứu chủ ? Không những thế, trong khi đất nước còn đầy rẫy những người nghèo khốn khổ thì thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cứ nhởn nhơ phung phí tiền thuế của dân đi du Mỹ và những quốc gia khác trên thế giới để ký những hợp đồng thương mại không cần thiết chỉ làm lợi cho tư bản trắng và mang thêm nợ nần cho dân tộc Việt Nam mà thôi . Chẳng hạn như chuyện vừa mới mua thêm vài phản lực cơ Mỹ trị giá vài trăm triệu đô la Mỹ để phát triển dịch vụ hàng không air Việt Nam phục vụ cho những thành phần giàu có Việt Nam đi du lịch có thêm tiện nghi thoải mái . Người ta tự hỏi không biết những nạn nhân lụt sẽ nghĩ sao khi biết rằng giờ đây ông Nguyễn Tấn Dũng đi mua những chiếc phản lực nọ mà có lẽ cả đời họ sẽ chả bao giờ hy vọng có đủ tiền để mua một vé máy bay đi du lịch, và chính họ cùng con cái họ phải nai lưng bán sức lao động rẽ để trả nợ cả đời không hết.
Chuyện Ủy ban nhân dân huyện Hương Khê chôm chỉa một nửa số tiền cứu trợ của Oxfam lại làm tôi liên tưởng tới một cái tin mà tôi vừa mới được đọc hôm nay liên quan đến bài phỏng vấn một bạn trẻ tên Trinity Phạm là trưởng ban quảng bá Đại Hội TNSVVN Thế Giới Kỳ 5 sẽ được tổ chức tại Mã Lai vào đầu tháng 1/2008, tại một khách sạn 5 sao rất sang trọng. Khi được Hồng Thiện hỏi về chủ đề của đại hội, cô Trinity Phạm cho biết: Từ chủ đề "Xã Hội Dân Sự: Dân Chủ Từ Sức Mạnh Quần Chúng", các bạn sẽ cùng nhau thảo luận và chia sẻ những khía cạnh và phương thức làm sao để tạo ra một xã hội dân sự tại Việt Nam; và đây là bao gồm việc hình thành các tổ chức phi chính phủ, các tổ chức ngoài luồng, các công đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của mọi công dân, và từ đó chúng ta có thể giải quyết được vấn nạn hiện nay như sự nghèo nàn, tệ nạn buôn người, đàn áp nhân quyền, tôn giáo..., v.v..." . Ngoài ra cô cũng cho biết "lần nầy chúng em đưa ra một chương trình làm việc cụ thể qua chủ đề như anh đã biết, để các bạn trẻ có thể đóng góp một cách thiết thực hơn".
Khi các bạn trẻ đưa ra chủ đề Xã hội dân sự, không biết là các bạn có biết là những hoạt động Xã hội dân sự dưới sự chỉ huy của mặt trận Tổ Quốc đã có ở Việt Nam từ mấy năm qua ? Khi các bạn vận động các tổ chức phi chính phủ (NGO) các bạn có biết là các cán bộ Cộng sản biến thái sống bám vào đó?
Các bạn trẻ lại còn bảo sẽ đóng góp một cách thiết thực hơn để giải quyết vấn nạn nghèo nàn, buôn người, v.v.... Khi đám Cộng sản biến thái biết các bạn trẻ muốn làm chuyện nuôi dân dùm cho họ thì còn gì sướng cho họ bằng là ở hải ngoại này giờ đây lại có một số người trẻ được ai đó huấn luyện đi thực hiện nghị quyết 36 dùm cho họ mà quên đi mục đích chính là phải tranh đấu quyết liệt để giải trừ chế độ bất nhân nọ thì mới có cơ hội xây dựng được một xã hội dân sự thật sự .
Ai cũng đều biết Mạng lưới Lên Đường được đặt dưới sự điều động của những cán bộ Việt Tân Cải Cách mà chủ tịch là ông Đỗ Hoàng Điềm. Khi Mạng lưới Lên Đường chủ trương kêu gọi xây dựng xã hội dân sự và làm chuyện từ thiện ngay trong lòng chế độ, thì phải chăng đó là sự phản ảnh đường lối đấu tranh mới của Việt Tân Cải Cách (Vietnam Reform Party) ngày hôm nay ?
Muốn giúp nước mà chỉ có con tim thương dân không thôi thì chưa đủ. Mà cần phải có thêm cái đầu biết suy nghĩ cho rốt ráo để hướng dẫn con tim mình tránh làm những việc có lợi cho cộng sản biến thái . Tôi tin rằng tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại với trái tim thương nước thương nòi và dư thừa thông minh để nhận ra đâu là con đường mình đấu tranh đúng đắn phải đi hầu đem lại tư do dân chủ và hạnh phúc thực sự cho dân tộc Việt Nam.
Tôi tin rằng tuổi trẻ Việt nam hải ngoại và cộng đồng tỵ nạn hải ngoại đều biết rằng những việc làm từ thiện không những không giải quyết được cái gốc của vấn đề là chế độ độc tài Cộng sản VN biến thái . Ba triệu đồng bào hải ngoại dù có muốn cũng không thể nào giúp đồng bào trong nước một cách đáng kể qua các hoạt động từ thiện, mà thực chất chỉ là tiếp tay cho chế độ Hà nội vốn là nguồn gốc của các vấn nạn Việt nam.
Nếu "muốn làm một cái gì" để cho lương tâm cảm thấy yên trước những khổ nạn của đồng bào thì không ai cản được. Nếu bảo đó là xoa dịu vết thương đau của những người đang bị đảng và nhà nước bỏ quên, thì cũng đúng, tương tự như mọi hành động từ thiên từ trước đến nay . Nhưng nếu bảo đó là những đóng góp xây dựng đất nước thì phải nghĩ lại . Đúng nhất chỉ là hoang tưởng, hay chỉ là tiếp tay cho đảng và nhà nước Cộng sản trong nỗ lực lột cái xác rắn độc và đội cái lốt rồng (?).
Thạch Võ
---
Từ mấy tuần nay tin tức báo chí nói rất nhiều về nạn lụt lớn đang gieo rắc tang tóc và cảnh màn trời chiếu đất cho biết bao nhiêu gia đình Việt Nam ở quê nhà. Nước cuốn trôi biết bao nhiêu mạng người dân vô tộị Nước phá sập biết bao nhiêu mái tranh nghèo xiêu vẹo đổ nát. Nước làm uá biết bao nhiêu ruộng đồng. Nước ngày càng dâng cao theo nỗi sầu của dân nghèo thống khổ phải chứng kiến cảnh nước cuốn trôi của cải mà họ đổ mồ hôi hột cả một cuộc đời để tạo dựng nó. Ngày mai lấy đâu tiền mua gạo cho con thơ ăn đây ? Tương lai đời mình sẽ đi về đâu, v.v... Và còn biết bao nhiêu câu hỏi nhức óc lo âu khác nữa đang đè trĩu tâm tư họ . Đó là còn chưa kể đến nỗi mất mát lớn mà tử thần bủa lên đầu những thân nhân của họ .
Nhìn tấm hình hai người đàn ông chèo 1 chiếc thuyền nan nhỏ mong manh chở gia tài của mình là những chiếc rổ rá trên giòng nước lũ làm xiêu vẹo những căn nhà tranh mong manh, tôi bỗng đâm ra ngậm ngùi thương cho thân phận của dân mình. Sao mà dân tôi khổ đến thế! Những nạn nhân bị lụt kia đang đói khát khổ sở biết chừng nào thế mà sao Ủy ban nhân dân huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh lại nỡ lòng nào ăn chặn phân nửa số tiền 220 ngàn đô la Mỹ của tổ chức nhân đạo Oxfam cứu trợ khẩn cấp cho người dân bị nạn ở hai vùng này ? Trong khi thế giới động lòng trắc ẩn gửi tiền đến giúp dân tôi thì sao giờ này ở Việt Nam không thấy những kẻ lãnh đạo có hai tỉ đô la như Nguyễn tấn Dũng, Nông Đức Mạnh, v.v... và 3000 cán bộ cao cấp triệu phú tỷ phú đô la trở lên động lòng từ bi cứu giúp dân tôi dù chỉ là 1 đồng Việt Nam tượng trưng mà họ đã rút từ ruột của nhân dân?!
Máu của chủ là dân đã chảy mà sao vẫn chưa thấy những tên đầy tớ lãnh đạo mềm ruột ra tay cứu chủ ? Không những thế, trong khi đất nước còn đầy rẫy những người nghèo khốn khổ thì thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cứ nhởn nhơ phung phí tiền thuế của dân đi du Mỹ và những quốc gia khác trên thế giới để ký những hợp đồng thương mại không cần thiết chỉ làm lợi cho tư bản trắng và mang thêm nợ nần cho dân tộc Việt Nam mà thôi . Chẳng hạn như chuyện vừa mới mua thêm vài phản lực cơ Mỹ trị giá vài trăm triệu đô la Mỹ để phát triển dịch vụ hàng không air Việt Nam phục vụ cho những thành phần giàu có Việt Nam đi du lịch có thêm tiện nghi thoải mái . Người ta tự hỏi không biết những nạn nhân lụt sẽ nghĩ sao khi biết rằng giờ đây ông Nguyễn Tấn Dũng đi mua những chiếc phản lực nọ mà có lẽ cả đời họ sẽ chả bao giờ hy vọng có đủ tiền để mua một vé máy bay đi du lịch, và chính họ cùng con cái họ phải nai lưng bán sức lao động rẽ để trả nợ cả đời không hết.
Chuyện Ủy ban nhân dân huyện Hương Khê chôm chỉa một nửa số tiền cứu trợ của Oxfam lại làm tôi liên tưởng tới một cái tin mà tôi vừa mới được đọc hôm nay liên quan đến bài phỏng vấn một bạn trẻ tên Trinity Phạm là trưởng ban quảng bá Đại Hội TNSVVN Thế Giới Kỳ 5 sẽ được tổ chức tại Mã Lai vào đầu tháng 1/2008, tại một khách sạn 5 sao rất sang trọng. Khi được Hồng Thiện hỏi về chủ đề của đại hội, cô Trinity Phạm cho biết: Từ chủ đề "Xã Hội Dân Sự: Dân Chủ Từ Sức Mạnh Quần Chúng", các bạn sẽ cùng nhau thảo luận và chia sẻ những khía cạnh và phương thức làm sao để tạo ra một xã hội dân sự tại Việt Nam; và đây là bao gồm việc hình thành các tổ chức phi chính phủ, các tổ chức ngoài luồng, các công đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của mọi công dân, và từ đó chúng ta có thể giải quyết được vấn nạn hiện nay như sự nghèo nàn, tệ nạn buôn người, đàn áp nhân quyền, tôn giáo..., v.v..." . Ngoài ra cô cũng cho biết "lần nầy chúng em đưa ra một chương trình làm việc cụ thể qua chủ đề như anh đã biết, để các bạn trẻ có thể đóng góp một cách thiết thực hơn".
Khi các bạn trẻ đưa ra chủ đề Xã hội dân sự, không biết là các bạn có biết là những hoạt động Xã hội dân sự dưới sự chỉ huy của mặt trận Tổ Quốc đã có ở Việt Nam từ mấy năm qua ? Khi các bạn vận động các tổ chức phi chính phủ (NGO) các bạn có biết là các cán bộ Cộng sản biến thái sống bám vào đó?
Các bạn trẻ lại còn bảo sẽ đóng góp một cách thiết thực hơn để giải quyết vấn nạn nghèo nàn, buôn người, v.v.... Khi đám Cộng sản biến thái biết các bạn trẻ muốn làm chuyện nuôi dân dùm cho họ thì còn gì sướng cho họ bằng là ở hải ngoại này giờ đây lại có một số người trẻ được ai đó huấn luyện đi thực hiện nghị quyết 36 dùm cho họ mà quên đi mục đích chính là phải tranh đấu quyết liệt để giải trừ chế độ bất nhân nọ thì mới có cơ hội xây dựng được một xã hội dân sự thật sự .
Ai cũng đều biết Mạng lưới Lên Đường được đặt dưới sự điều động của những cán bộ Việt Tân Cải Cách mà chủ tịch là ông Đỗ Hoàng Điềm. Khi Mạng lưới Lên Đường chủ trương kêu gọi xây dựng xã hội dân sự và làm chuyện từ thiện ngay trong lòng chế độ, thì phải chăng đó là sự phản ảnh đường lối đấu tranh mới của Việt Tân Cải Cách (Vietnam Reform Party) ngày hôm nay ?
Muốn giúp nước mà chỉ có con tim thương dân không thôi thì chưa đủ. Mà cần phải có thêm cái đầu biết suy nghĩ cho rốt ráo để hướng dẫn con tim mình tránh làm những việc có lợi cho cộng sản biến thái . Tôi tin rằng tuổi trẻ Việt Nam hải ngoại với trái tim thương nước thương nòi và dư thừa thông minh để nhận ra đâu là con đường mình đấu tranh đúng đắn phải đi hầu đem lại tư do dân chủ và hạnh phúc thực sự cho dân tộc Việt Nam.
Tôi tin rằng tuổi trẻ Việt nam hải ngoại và cộng đồng tỵ nạn hải ngoại đều biết rằng những việc làm từ thiện không những không giải quyết được cái gốc của vấn đề là chế độ độc tài Cộng sản VN biến thái . Ba triệu đồng bào hải ngoại dù có muốn cũng không thể nào giúp đồng bào trong nước một cách đáng kể qua các hoạt động từ thiện, mà thực chất chỉ là tiếp tay cho chế độ Hà nội vốn là nguồn gốc của các vấn nạn Việt nam.
Nếu "muốn làm một cái gì" để cho lương tâm cảm thấy yên trước những khổ nạn của đồng bào thì không ai cản được. Nếu bảo đó là xoa dịu vết thương đau của những người đang bị đảng và nhà nước bỏ quên, thì cũng đúng, tương tự như mọi hành động từ thiên từ trước đến nay . Nhưng nếu bảo đó là những đóng góp xây dựng đất nước thì phải nghĩ lại . Đúng nhất chỉ là hoang tưởng, hay chỉ là tiếp tay cho đảng và nhà nước Cộng sản trong nỗ lực lột cái xác rắn độc và đội cái lốt rồng (?).
Thạch Võ
---
DAI TRUYEN HINH SBTN PHONG VAN DLT
CHƯƠNG TRÌNH ‘HUYNH ĐỆ CHI BINH’
ĐÀI TRUYỀN HÌNH SBTN, CALIFORNIA-USA
PHỎNG VẤN NHÀ VĂN ĐINH LÂM THANH
***
HUY PHƯƠNG THỰC HIỆN,
SBTN PHÁT HÌNH TRÊN TOÀN NƯỚC MỸ, CANADA & ÚC ĐẠI LỢI
NGÀY 30.10.2008
SBTN : Huy Phương và Chương trình Huynh Đệ Chi Binh hân hạnh được tái ngộ cùng quý vị khán thính giả SBTN.
HP : Kính thưa quý vị và các ban, hôm nay được đón tiếp anh Đinh Lâm Thanh, một chiến hữu của chúng ta từ Pháp sang quận Cam . Anh Đinh Lâm Thanh tốt nghiệp khóa 24 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ-Đức và đã ở trong quân đội nhiều năm, sau đó bị tù đày hơn ba năm và lưu lạc qua tới Pháp. Sau nầy khi đã lớn tuổi thì anh đã hoạt động trở lại với cộng đồng cũng như hiện giờ anh là biên tập viên của tờ Chính Việt cũng như tờ KBC Hải Ngoại. Tôi nghĩ đây là một chiến hữu của chúng ta ngày nay không còn súng nhưng mà anh cầm viết. Kính chào anh Đinh Lâm Thanh.
ĐLT : Kính chào anh Huy Phương và kính chào quý vị khán thính giả của đài SBTN.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, để làm quen với các chiến hữu chúng ta hiện đang ngồi trước máy truyền hình thì xin anh sơ lược nói qua về cuộc đời quân ngũ của anh, sau đó định cư tại Pháp và anh đến Pháp bằng con đường nào ?
ĐLT : Dạ thưa anh Huy Phương, đến tuổi phải thi hành nghĩa vụ quân dịch thì tôi trình diện khóa 24 SQTB Thủ Đức sau khi được hoãn 4 lần. Ra trường với cấp bậc chuẩn úy và tôi chọn về Sư Đoàn 23 Bộ Binh với chức vụ trung đội trưởng tác chiến ở vùng Cao nguyên, sau đó đã dự các trận mùa hè đỏ lửa tại Pleiku và Kontum năm 1972. Thật ra thì lên cấp đại úy trước ngày mất nước chừng hai tháng, nhưng mà thưa anh Huy Phương cũng như kính thưa quý vị khán thính giả và các anh em trong quân đội, kỷ niệm đời quân ngũ của tôi, cái mà tôi trân trọng nhất và mến nhất là cấp bậc chuẩn úy. Bây giờ tôi vẫn hân hạnh với cấp bậc chuẩn úy của tôi. Với chức vụ trung đội trưởng tác chiến, tôi đã sống chung cùng anh em chiến binh, 24 người lính đã cùng tôi hành quân từ vùng Đức Lập, Quảng Đức cho đến Banmêthuộc, nhưng bây giờ một điều tôi vẫn còn ân hận là tất cả những người kia đã nằm xuống… chỉ còn một mình tôi sống sót hải ngoại nầy mà thôi.
HP : Thưa anh, như vậy thì anh đến Pháp bằng con đường nào ?
ĐLT : Dạ thưa anh, sau khi ở tù trên ba năm và khoảng sáu tháng thì tôi được thả về, đúng vài ngày sau, tôi đã vượt biên bằng thuyền và đến MãLai. Sau khi đến MãLai thì phái đoàn Pháp đến và họ bảo rằng nên xin đi Pháp, bởi vì về đây thì có thể đưa gia đình qua Pháp nhanh chóng hơn. Vả lại thời học sinh, tôi theo chương trình Pháp, tôi ước ao được sờ chân tour Eiffel, được đi dưới vườn Luxembourg, được nhìn các tượng đá của thành phố Paris… do đó trong trại tỵ nạn Mã Lai tôi đã chọn đi Pháp. Đến Paris cuối năm 1979 và rất may mắn cho tôi, sau khi đến Pháp chừng hơn ba tháng tôi đã có quốc tịch Pháp là nhờ một người thầy cũ, một giáo sư đại học tại Việt Nam trước kia và cũng là giáo sư đại học Nanterre ở Pháp. Chính ông ta đã giúp đở cho tôi trở thành công dân Pháp và tôi bảo lãnh gia đình qua bằng máy bay sau đó một thời gian rất ngắn.
HP : Thưa anh, theo như những người có hoàn cảnh như anh cũng như đồng bào đã vượt biên và đến Pháp, thưa anh, anh đã có dịp sống ở Mỹ rồi thì đời sống bên đó tôi nghe rằng khó khăn hơn những quốc gia khác. Thưa anh, điều đó có đúng không ?
ĐLT : Thưa anh, dạ đúng. Nếu nói về đời sống kinh tế của Pháp thì khó khăn thật, nhưng nói về đời sống y tế thì dễ thở hơn. Nếu nói về tình đồng hương thì có lẽ thiếu hơn ở bên nầy là bởi vì bên nầy người tỵ nạn chúng ta tập trung vào hai ba thành phố lớn, chúng ta xử dụng chung một ngôn ngữ là chúng ta nói tiếng Việt, chúng ta có những cơ quan, những khu chợ và trường học dành riêng cho người Việt. Ở Pháp thì thiếu những vấn đề đó vì tại đây chỉ có vài ba trăm ngàn người định cư rải rác trong các tỉnh. Riêng tại các thành phố lớn như Paris , Lyon và Marseille cũng chỉ là một số nhỏ so với người địa phương và Á Châu khác, do đó đời sống bên Pháp không được vui bằng ở bên Mỹ nầy.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, Anh có nhận xét gì về đồng hương chúng ta ở Paris nói riêng, ở Pháp nói chung và các hội đoàn quân nhân bên đó ? Anh có thể kể sơ một vài để anh em chúng ta ở xa có thể nhìn thấy bên Pháp hoạt động như thế nào ?
ĐLT : Thưa anh, các cộng đồng ở Pháp thì nhỏ lắm anh, không lớn bằng những cộng đồng ở Mỹ nầy hoặc bên Úc. Mặc dù nhỏ bé nhưng có tinh thần đùm bọc nhau và những người lãnh đạo cộng đồng có tinh thần bất vụ lợi, tinh thần đồng hương và nhất là những anh em đó đều nằm trong quân đội, trong cảnh sát và thuộc các binh chủng của Việt Nam Cộng Hòa. Thưa anh biết là đối với quân đội chúng ta, mặc dù ngày hôm nay không còn áo lính, không có súng, không mang cấp bậc nhưng khi nói đến những người lính Việt Nam Cộng Hòa , những người đã cùng chiến đấu một màu cờ thì tất cả đều là anh em với nhau. Do đó ở bên Pháp có nhiều hội đoàn cựu quân nhân, chúng tôi không phân biệt tướng, sĩ quan hay hạ sĩ quan vì các hội đoàn quân đội tại Châu Âu cũng bao gồm từ tướng xuống đến anh em binh sĩ. Chúng tôi cùng hòa đồng với nhau, hoạt động với nhau bình thường trên tinh thần phối hợp quân đội với các tổ chức khác để góp sức với các cộng đồng trong chương trình tranh đấu tổ chức hằng năm.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, trở lại với cá nhân anh thì anh đã hoạt động văn nghệ, viết lách, anh có thể sơ lược trình bày cho chiến hữu chúng ta biết qua về các hoạt động đó như thế nào ?
ĐLT : Thưa anh, trước đây thì tôi có viết báo, viết sách nhưng chỉ có tính cách tài tử, nhưng sau khi tôi về hưu, khoảng cách đây chừng bốn năm, tôi bắt đầu viết sách. Hiện gời tôi đã xuất bản được bảy cuốn trong đó gồm có sáu cuốn truyện dài và ngắn và một tập thơ. Ngoài ra tôi còn viết những đề tài tham luận chính trị và phụ trách cho nhiều tờ báo bên nầy như KBC Hải ngoại, Chính Việt và viết cho những tờ báo in ở bên nầy rất nhiều. Mục đích tôi muốn mượn ngòi bút để tiếp tục con đường lính của tôi.
HP : Thưa anh, anh đã trải qua nhiều năm trong quân đội cũng trong tù, vậy trong số sách của anh có khoảng tỷ lệ bao nhiêu phần trăm viết anh về cuộc đời lính, nhắc lại những kỷ niệm cũ hay là những gì liên quan đến đời lính và tù tội của anh không ?
ĐLT : Thưa anh, liên quan khoảng bốn mươi phần trăm về đời sống trước và sau trong quân đội, trong đó có những bài viết về lính, người vợ lính hoặc về hoàn cảnh của những gia đình người lính ngày trước. Bốn mươi phần trăm dành ca tụng con người Việt Nam của chúng ta, ca tụng người đàn bà, các trẻ em, thanh niên, các cụ già còn ở tại Việt Nam , ca tụng những thành phần trẻ thành công ở xứ ngoài. Hai mươi phần trăm sau đó là vấn đề chính trị có liên quan trong các tác phẩm của tôi.
HP : Thưa anh, trước năm 1975, theo anh chỉ viết với tính cách tài tử và sau khi đến định cư tại nước Pháp, cuộc sống khó khăn thì anh phải chật vật để lo gầy dựng lại gia đình và nuôi con cái, nhưng sau đó, lý do nào khiến anh đã cầm ngòi bút ?
ĐLT : Dạ thưa là những gì chất chứa trong lòng : Thứ nhất là tình cảm quê hương, dù xa quê ở chân trời góc biển nào đi nữa thì đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam, con người Việt Nam vẫn là đề tài, vẫn là trăn trở trong cuộc đời của tôi, mà thưa anh, từ những ấm ức đó thì tôi mới viết ra được. Đa số những văn nghệ sĩ thường chọn đề tài tình yêu làm điểm tựa và đối tượng sáng tác văn thơ, viết sách. Riêng đối với tôi, tình yêu quê hương là đối tượng giúp tôi viết thành văn.
HP : Thưa anh, nói về quê hương thì bây giờ chiêu bài trong nước họ dùng hình ảnh quê hương để quyến rũ đồng bào hải ngoại, từ thức ăn, du lịch cho đến văn nghệ như hình ảnh ‘duyên dáng Việt Nam’… thì anh quan niệm về hai chữ quê hương như thế nào ?
ĐLT : Thưa anh, quê hương vẫn sống mãi trong lòng của chúng ta nhưng không phải quê hương dưới một chế độ cọng sản. Tôi cũng muốn về thăm quê hương và ca tụng quê hương bây giờ, nhưng tiếc thay quê hương dưới chế độ cọng sản bị thái hóa rồi anh ! Từ tình cảm con người, đạo đức con người cũng đã bị mất đi. Tất cả bộ mặt mới quê hương bây giờ không còn là một hình ảnh trung thực mà tôi hằng ao ước. Bởi vì quê hương mà tôi ao ước là một đất nước thanh bình, có tự do dân chủ, một quê hương mà người dân đói có cơm để ăn, đau có chỗ chữa trị và trẻ nhỏ phải có trường học chứ không phải là một quê hương giàu có, mạnh mẽ mà chỉ phục vụ cho một số người có tiền, thì nơi đó không phải là quê hương của tôi. Tôi không chối bỏ quê hương và tôi cố gắng làm một cái gì đó với ngòi bút, với một tâm tình và một bàn tay nhỏ bé để làm thế nào có thể hợp tác với tất cả anh chị trong cộng đồng ở hải ngoại để làm một cái gì đó cho quê hương. Quê hương của tôi dưới con mắt hiện giờ là một cái gì đáng thương và đáng nhớ, thưa anh.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, có lẽ anh chưa về Việt Nam nhưng với một nhà văn, mình có những nghiên cứu để có chất liệu mà viết, thì anh nhận định về thế hệ thanh niên bây giờ sinh sau năm 1975 ?
ĐLT : Dạ thưa anh, thanh niên Việt Nam sinh sau năm 1975 đã sống dưới một chế độ cọng sản, trong đó phải tính có đến 90% những người đã hưởng ân huệ của chế độ mới, dù họ không phải của đảng viên nhưng đã sống dưới một môi trường không biết gì về Việt Nam Cộng Hòa . Do đó những thanh niên sinh sau năm 1975 có một lối nhìn sai lạc do tuyên truyền của cọng sản, do đó họ hình dung ra rằng chế độ Việt Nam Cộng Hòa ngày trước là một chế độ xấu xa, bóc lột … nhưng mình không thể trách thành phần thanh niên đó, vì họ đã nhìn sai sự thật, họ đã bị nhào nặn và nhồi sọ trong một chế độ, do đó họ hiểu lầm về chế độ Việt Nam Cộng Hòa.. Phần tôi, tôi cũng xin góp sức với tất cả anh chị em văn nghệ sĩ bên nầy và cố gắng làm thế nào để ghi lại bằng bút tích hoặc bằng bất cứ một phương tiện truyền thông nào để cho thế hệ thanh niên sinh sau năm 1975 hiểu được sự thật, vì sự thật đó cần phải được phơi bày để cho các thế hệ sau nầy hiểu. Thật sự có đôi lần tôi đã trò chuyện với vài em du sinh, thì biết rằng du sinh qua đến bên này, ví dụ như Mỹ, Pháp thì họ mới sáng mắt ra và nhìn nhận rằng cha ông họ đã sai lầm. Một khi giới trẻ sinh sau năm 1975 đã nhận thức được cha ông họ sai lầm thì cái đó là một điều vinh hạnh cho nước Việt Nam sau nầy, thưa anh. (Hết phần 1)
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, anh ở xa xôi và anh đến Litlle Sàigòn nhiều lần chưa và lần nầy anh tới có công việc gì không ?
ĐLT : Thưa Anh Huy Phương, từ ba năm nầy, tôi đến Litlle Sàigòn hai lần mội năm. Mỗi lần như vậy thường thường tôi qua để phát hành một cuốn sách. Như vậy đây là lần thứ sáu hay thứ bảy gì đó, như lần nầy tôi qua đây để phát hành cuốn sách mới của tôi chừng ba ngày.
HP : Nhan đề cuốn sách là Một Đời Xót Xa, thưa anh, trước hết là anh dùng bức ảnh Vá Cờ của ông Nguyễn Ngọc Hạnh là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng thì câu hỏi của tôi là vì sao anh dùng bức ảnh nầy để làm hình bìa cuốn sách của anh. Anh có ngụ ý gì và nội dung cuốn sách liên quan gì đến bức ảnh nổi tiếng nầy không ?
ĐLT : Thưa anh cuốn sách nầy tôi dùng lá cờ, bởi vì lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là tượng trưng cho nước Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta, tượng trưng cho tổ quốc, tượng trưng cho niềm hy vọng, tượng trưng cho sự đoàn kết và biểu tượng của ngày về của chúng ta. Khi viết cuốn Một Đời Xót Xa tôi đã cố gắng liên lạc với anh để nhờ anh xin phép anh Nguyễn Ngọc Hạnh được dùng bức ảnh Vá Cờ làm bìa trước cuốn sách và anh Nguyễn Ngọc Hạnh đã vui vẻ cho tôi được xử dụng. Nhân tiện đây tôi xin cám ơn nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh. Một Đời Xót Xa là tâm tình của một người cầm bút, thưa anh, thật sự là đơn giản như vậy. Trong Một Đời Xót Xa nầy tôi viết những bài tham luận chính trị, đề cập đến hoạt động của cộng đồng chúng ta và thái độ của chúng ta đối với cọng sản, đồng thời vạch trần tội ác cọng sản ra trong các chương sách. Thưa anh, cuốn sách nầy gần 500 trang, tôi chia ra làm bốn mục, mỗi mục đi vào một vấn đề. Đây không phải là một cuốn truyện mà những bài viết ghi lại những ý nghĩ và tâm tình của tôi đối với tổ quốc, đối với đồng đội, đối với cộng đồng và nhất là đối với những người lính tôi đều bộc lộ trong đây. Thành ra tôi hy vọng cuốn sách nầy sẽ đem lại cho tôi một nguồn an ủi là tôi đã nói được một cái gì với bạn bè, đã nói được cái gì với những người đã chết, nói được cái gì với những người đang tranh đấu và cũng nói được những cái gì với những nguời mà tôi chống đối họ.
HP : Thưa anh, bức ảnh Vá Cờ của ông Nguyễn Ngọc Hạnh từ nội dung đã nói lên một cái gì chúng ta đang rách nát và chúng ta đang cố gắng để hàn gắn lại. Bây giờ nhan đề cuốn sách của anh là Một Đời Xót Xa thì tôi thấy có nghĩa tiêu cực và bi quan thì anh nhận định như thế nào ? Vì sao anh dùng tựa đề nầy để đặt tên cho cuốn sách của anh ?
ĐLT : Cám ơn anh đã hướng dẫn tôi. Nhưng thật sự đối với tôi không phải tiêu cực, bởi vì tôi thấy rằng tôi xót xa cho thân phận của mình, xót xa thân phận của bạn bè... và lá cờ đã rách tượng trưng cho lá cờ của chúng ta bị một tai nạn. Tai nạn đó là ngày 30.4.1975, chúng ta có bổn phận phải vá lại lá cờ và treo lá cờ lên chứ không phải là chuyện tiêu cực. Thưa anh, tôi xin đính chính quan niệm của anh.
HP : Thưa anh, tại sao hai chữ Xót Xa !
ĐLT : Thưa anh, Xót Xa là tâm tình tôi xót xa. Tôi xót xa cho thân phận của tôi. Tôi xót xa cho thân phận của bạn bè, của người lính, của đồng hương và nhất là xót xa cho những người còn ở tại quê nhà.
HP : Thưa anh, bây giờ chúng ta đi vào nội dung cuốn sách của anh vì anh đã trang trải nổi lòng của anh trong đó. Đối với những bài viết tham luận chính trị thì thưa anh, anh quan niệm thế nào về đất nước Việt Nam bây giờ ? Tôi nghĩ anh đã viết trong nầy một phần rồi, nhưng xin anh bày tỏ thêm quan điểm của anh với các chiến hữu của chúng ta.
ĐLT : Thưa anh, đất nước của chúng ta bây giờ, thú thật với anh, dưới chế độ cọng sản đã rách như trái xơ mướp ! Trong cuốn sách, tôi cũng viết là một gánh nặng cho những người. sau nầy, ngay cả những người, ví dụ từ trong chế độ cọng sản phản tỉnh đứng lên thay đổi chế độ cọng sản giống như ở Liên sô và Đông Âu cũ thì họ cũng lãnh lấy một gia tài rách nát. Nếu chúng ta ở ngoài nầy, một mai đóng góp công sức để xây dựng lại đất nước thì cũng thật quá khó khăn vì gia tài Việt Nam đã quá rách nát. Tôi nói rách nát ở đây là rách nát từ trong văn hóa, trong tư tưởng và trong tình người chứ tôi không nói rách nát về bộ mặt bên ngoài của Việt Nam . Như anh cũng biết, tôi bị cấm về Việt Nam nhưng anh cũng thấy rằng nhìn nhà cửa, đường sá thì đẹp, ăn chơi thì đẹp với khách sạn năm sao, những nhà tắm hơi cao cấp… nhưng anh thấy sau lưng đó là cái gì ? Sau lưng đó là những trẻ em thất học, đi bụi đời, móc túi và sau lưng đó nữa là lớp thanh niên thiếu nữ không có nghề nghiệp để sinh sống, cuối cùng phải đi, tôi dùng chữ ‘đăng ký’ của cọng sản, ghi tên để được xuất khẩu. Con gái cũng phải ghi tên kiếm chồng bên ngoài để giải quyết vấn đề kinh tế. Tại sao một nước đã ba mươi ba năm ngưng chiến tranh, tiền của đi vào như nước nhưng vẫn còn những người nghèo đói, còn những người thất học, còn những người đau không có tiền đến nhà thương là một chuyện không thể chấp nhận được. Tôi công nhận xứ Việt Nam nghèo nhưng bây giờ người ta nói đến bạc tỷ, không ai nói bạc đồng giống như bên Tây bên Mỹ, nhưng mà ai có bạc tỷ ? Thì chỉ có cán bộ và những người sống bám theo cán bộ trong lúc một công nhân bình thường, họ chỉ lãnh bốn trăm ngàn, năm tram ngàn. Bốn năm trăm ngàn để làm được gì ? Chưa đủ hai miệng ăn trong gia đình thì làm sao người ta có thể cho con cái đi học ! Vấn đề tốt đẹp, văn minh tiến bộ của một nước là phải nghĩ đến vấn đề văn hóa cho trẻ con, phải nghĩ đến vấn đề bệnh tật cho người đau ốm và phải nghĩ đến vấn đề ăn no mặc ấm cho dân nghèo. Đó là vấn đề quan trọng nhất mà theo tôi nghĩ, đánh giá một quốc gia nào là phải đặt nặng vấn đề trên ba điểm đó chứ không phải đánh giá bằng hình ảnh nhà lầu, khách sạn và những nơi ăn chơi trác táng.
HP : Đó là nói về kinh tế. Anh có quan niệm gì về đạo lý của đất nước chúng ta bây giờ ?
ĐLT : Thưa anh, đạo lý thì đã mất quá nhiều rồi anh ! Không phải do suy luận mà hằng ngày qua các báo điện tử của cọng sản, tôi thấy ở Việt Nam cái tình người và tinh thần đạo đức không còn nữa, mà đạo đức con người không còn nữa thì xã hội sẽ sa đọa. Vì một vài đồng bạc anh em có thể đâm chém giết nhau, vì một miếng ăn cha mẹ có thể bán con cái vào động điếm, vì một củ khoai củ sắn người ta có thể đâm chém nhau ở ngoài đường. Tình người không còn so với xã hội Việt Nam trước năm 1975, như anh và tôi thời đó chúng ta đã trưởng thành, thì phải công nhận rằng không có những tình trạng như vậy. Đồng ý trước năm 1975 cũng có nhà nghèo, cũng có những thành phần đầu trộm đuôi cướp nhưng không đến nổi tràng giang đại hải giống như bây giờ. Đối với Việt Nam một khi nói đến vấn đề đạo đức thì cần phải xét lại. Cọng sản mai kia sẽ ngã gục nhưng việc truyền bá lại đạo đức cho người dân trưởng thành dưới chế độ cọng sản để họ trở thành người lương thiện thì thật rất khó khăn. Do đó, chúng ta phải đặt vấn đề ngay từ bây giờ !
HP : Xin cám ơn anh, nguyện vọng của người Việt hải ngoại chúng ta là mong muốn một nước Việt Nam trong tương lai có tự do, có nhân quyền, thì theo anh, chủ lực chính để làm việc đó là ai ? Ở trong hay ngoài nước ? Và ngoài nước, những cộng đồng của đồng bào hải ngoại chúng ta phải làm gì để đóng góp ? Câu hỏi tôi muốn nhắc lại anh, thế lực nào cần thiết để làm nên sự nghiệp cãi đổi đất nước Việt Nam của chúng ta ?
ĐLT : Dạ thưa anh, anh hỏi tôi câu nầy thì hơi cao với tầm mức của tôi bởi vì tôi chỉ là một con người quá nhỏ bé và sự hiểu biết cũng không đi tới đâu. Nhưng anh đã hỏi thì cũng xin phép anh góp một vài ý kiến nhỏ. Kính thưa quý vị, quý vị nào không vừa ý quan niệm của tôi thi xin bỏ qua hoặc xin bổ túc. Tôi xin đóng góp như sau, muốn thay đổi chế độ hiện thời là do chính người Việt Nam trong nội địa chứ không phải là thế lực từ bên ngoài. Thành phần lãnh đạo và thành phần hành động nòng cốt để đánh đổ chế độ cọng sản, thưa anh, tôi cũng đã viết trong cuốn sách nầy bài ‘Con Đường Chúng Ta Đi’. Tôi phân tách rõ chúng ta phải làm gì và việc lật đổ bạo quyền phải do trong nội bộ của Việt Nam . Những thành phần nằm trong nội bộ Việt Nam, khởi đầu nồng cốt là sinh viên học sinh, thanh niên, giáo dân, tín đồ, dân oan… là những tổ chức, có thực lực để làm chủ lực chính để tạo một cuộc cách mạng tại Việt Nam. Ngòi nổ chính là quân đội, chính là công an và chính ngay là những người ở trong đảng cọng sản mới có thể làm một cuộc cách mạng thay đổi được chế độ. Ngoài nầy chúng ta chỉ yểm trợ tinh thần, tài chánh… còn nếu nói chuyện vác súng về Việt Nam thì chuyện đó sai đã lầm rồi !
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, chúng tôi thay mặt cho anh em chiến hữu, chương trình Huynh Đệ Chi Binh cám ơn anh đã trả lời cuộc phỏng vấn hôm nay. Chương trình quá ngắn trong lúc câu chuyện của chúng ta còn dài xin hẹn anh một dịp khác và xin mời anh gởi lời chào các chiến hữu.
ĐLT : Dạ, xin cám ơn anh Huy Phương, đài truyền hình SBTN đã dành cho tôi buổi nói chuyện hôm nay vì còn hai ngày nữa thì tôi sẽ trở về lại Paris. Nhân tiện đây xin phép đài SBTN để chuyển lời cám ơn của tôi đến các anh em chiến hữu cũng như quý vị khán thính giả đã theo dõi chương trình nầy.
---
ĐÀI TRUYỀN HÌNH SBTN, CALIFORNIA-USA
PHỎNG VẤN NHÀ VĂN ĐINH LÂM THANH
***
HUY PHƯƠNG THỰC HIỆN,
SBTN PHÁT HÌNH TRÊN TOÀN NƯỚC MỸ, CANADA & ÚC ĐẠI LỢI
NGÀY 30.10.2008
SBTN : Huy Phương và Chương trình Huynh Đệ Chi Binh hân hạnh được tái ngộ cùng quý vị khán thính giả SBTN.
HP : Kính thưa quý vị và các ban, hôm nay được đón tiếp anh Đinh Lâm Thanh, một chiến hữu của chúng ta từ Pháp sang quận Cam . Anh Đinh Lâm Thanh tốt nghiệp khóa 24 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ-Đức và đã ở trong quân đội nhiều năm, sau đó bị tù đày hơn ba năm và lưu lạc qua tới Pháp. Sau nầy khi đã lớn tuổi thì anh đã hoạt động trở lại với cộng đồng cũng như hiện giờ anh là biên tập viên của tờ Chính Việt cũng như tờ KBC Hải Ngoại. Tôi nghĩ đây là một chiến hữu của chúng ta ngày nay không còn súng nhưng mà anh cầm viết. Kính chào anh Đinh Lâm Thanh.
ĐLT : Kính chào anh Huy Phương và kính chào quý vị khán thính giả của đài SBTN.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, để làm quen với các chiến hữu chúng ta hiện đang ngồi trước máy truyền hình thì xin anh sơ lược nói qua về cuộc đời quân ngũ của anh, sau đó định cư tại Pháp và anh đến Pháp bằng con đường nào ?
ĐLT : Dạ thưa anh Huy Phương, đến tuổi phải thi hành nghĩa vụ quân dịch thì tôi trình diện khóa 24 SQTB Thủ Đức sau khi được hoãn 4 lần. Ra trường với cấp bậc chuẩn úy và tôi chọn về Sư Đoàn 23 Bộ Binh với chức vụ trung đội trưởng tác chiến ở vùng Cao nguyên, sau đó đã dự các trận mùa hè đỏ lửa tại Pleiku và Kontum năm 1972. Thật ra thì lên cấp đại úy trước ngày mất nước chừng hai tháng, nhưng mà thưa anh Huy Phương cũng như kính thưa quý vị khán thính giả và các anh em trong quân đội, kỷ niệm đời quân ngũ của tôi, cái mà tôi trân trọng nhất và mến nhất là cấp bậc chuẩn úy. Bây giờ tôi vẫn hân hạnh với cấp bậc chuẩn úy của tôi. Với chức vụ trung đội trưởng tác chiến, tôi đã sống chung cùng anh em chiến binh, 24 người lính đã cùng tôi hành quân từ vùng Đức Lập, Quảng Đức cho đến Banmêthuộc, nhưng bây giờ một điều tôi vẫn còn ân hận là tất cả những người kia đã nằm xuống… chỉ còn một mình tôi sống sót hải ngoại nầy mà thôi.
HP : Thưa anh, như vậy thì anh đến Pháp bằng con đường nào ?
ĐLT : Dạ thưa anh, sau khi ở tù trên ba năm và khoảng sáu tháng thì tôi được thả về, đúng vài ngày sau, tôi đã vượt biên bằng thuyền và đến MãLai. Sau khi đến MãLai thì phái đoàn Pháp đến và họ bảo rằng nên xin đi Pháp, bởi vì về đây thì có thể đưa gia đình qua Pháp nhanh chóng hơn. Vả lại thời học sinh, tôi theo chương trình Pháp, tôi ước ao được sờ chân tour Eiffel, được đi dưới vườn Luxembourg, được nhìn các tượng đá của thành phố Paris… do đó trong trại tỵ nạn Mã Lai tôi đã chọn đi Pháp. Đến Paris cuối năm 1979 và rất may mắn cho tôi, sau khi đến Pháp chừng hơn ba tháng tôi đã có quốc tịch Pháp là nhờ một người thầy cũ, một giáo sư đại học tại Việt Nam trước kia và cũng là giáo sư đại học Nanterre ở Pháp. Chính ông ta đã giúp đở cho tôi trở thành công dân Pháp và tôi bảo lãnh gia đình qua bằng máy bay sau đó một thời gian rất ngắn.
HP : Thưa anh, theo như những người có hoàn cảnh như anh cũng như đồng bào đã vượt biên và đến Pháp, thưa anh, anh đã có dịp sống ở Mỹ rồi thì đời sống bên đó tôi nghe rằng khó khăn hơn những quốc gia khác. Thưa anh, điều đó có đúng không ?
ĐLT : Thưa anh, dạ đúng. Nếu nói về đời sống kinh tế của Pháp thì khó khăn thật, nhưng nói về đời sống y tế thì dễ thở hơn. Nếu nói về tình đồng hương thì có lẽ thiếu hơn ở bên nầy là bởi vì bên nầy người tỵ nạn chúng ta tập trung vào hai ba thành phố lớn, chúng ta xử dụng chung một ngôn ngữ là chúng ta nói tiếng Việt, chúng ta có những cơ quan, những khu chợ và trường học dành riêng cho người Việt. Ở Pháp thì thiếu những vấn đề đó vì tại đây chỉ có vài ba trăm ngàn người định cư rải rác trong các tỉnh. Riêng tại các thành phố lớn như Paris , Lyon và Marseille cũng chỉ là một số nhỏ so với người địa phương và Á Châu khác, do đó đời sống bên Pháp không được vui bằng ở bên Mỹ nầy.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, Anh có nhận xét gì về đồng hương chúng ta ở Paris nói riêng, ở Pháp nói chung và các hội đoàn quân nhân bên đó ? Anh có thể kể sơ một vài để anh em chúng ta ở xa có thể nhìn thấy bên Pháp hoạt động như thế nào ?
ĐLT : Thưa anh, các cộng đồng ở Pháp thì nhỏ lắm anh, không lớn bằng những cộng đồng ở Mỹ nầy hoặc bên Úc. Mặc dù nhỏ bé nhưng có tinh thần đùm bọc nhau và những người lãnh đạo cộng đồng có tinh thần bất vụ lợi, tinh thần đồng hương và nhất là những anh em đó đều nằm trong quân đội, trong cảnh sát và thuộc các binh chủng của Việt Nam Cộng Hòa. Thưa anh biết là đối với quân đội chúng ta, mặc dù ngày hôm nay không còn áo lính, không có súng, không mang cấp bậc nhưng khi nói đến những người lính Việt Nam Cộng Hòa , những người đã cùng chiến đấu một màu cờ thì tất cả đều là anh em với nhau. Do đó ở bên Pháp có nhiều hội đoàn cựu quân nhân, chúng tôi không phân biệt tướng, sĩ quan hay hạ sĩ quan vì các hội đoàn quân đội tại Châu Âu cũng bao gồm từ tướng xuống đến anh em binh sĩ. Chúng tôi cùng hòa đồng với nhau, hoạt động với nhau bình thường trên tinh thần phối hợp quân đội với các tổ chức khác để góp sức với các cộng đồng trong chương trình tranh đấu tổ chức hằng năm.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, trở lại với cá nhân anh thì anh đã hoạt động văn nghệ, viết lách, anh có thể sơ lược trình bày cho chiến hữu chúng ta biết qua về các hoạt động đó như thế nào ?
ĐLT : Thưa anh, trước đây thì tôi có viết báo, viết sách nhưng chỉ có tính cách tài tử, nhưng sau khi tôi về hưu, khoảng cách đây chừng bốn năm, tôi bắt đầu viết sách. Hiện gời tôi đã xuất bản được bảy cuốn trong đó gồm có sáu cuốn truyện dài và ngắn và một tập thơ. Ngoài ra tôi còn viết những đề tài tham luận chính trị và phụ trách cho nhiều tờ báo bên nầy như KBC Hải ngoại, Chính Việt và viết cho những tờ báo in ở bên nầy rất nhiều. Mục đích tôi muốn mượn ngòi bút để tiếp tục con đường lính của tôi.
HP : Thưa anh, anh đã trải qua nhiều năm trong quân đội cũng trong tù, vậy trong số sách của anh có khoảng tỷ lệ bao nhiêu phần trăm viết anh về cuộc đời lính, nhắc lại những kỷ niệm cũ hay là những gì liên quan đến đời lính và tù tội của anh không ?
ĐLT : Thưa anh, liên quan khoảng bốn mươi phần trăm về đời sống trước và sau trong quân đội, trong đó có những bài viết về lính, người vợ lính hoặc về hoàn cảnh của những gia đình người lính ngày trước. Bốn mươi phần trăm dành ca tụng con người Việt Nam của chúng ta, ca tụng người đàn bà, các trẻ em, thanh niên, các cụ già còn ở tại Việt Nam , ca tụng những thành phần trẻ thành công ở xứ ngoài. Hai mươi phần trăm sau đó là vấn đề chính trị có liên quan trong các tác phẩm của tôi.
HP : Thưa anh, trước năm 1975, theo anh chỉ viết với tính cách tài tử và sau khi đến định cư tại nước Pháp, cuộc sống khó khăn thì anh phải chật vật để lo gầy dựng lại gia đình và nuôi con cái, nhưng sau đó, lý do nào khiến anh đã cầm ngòi bút ?
ĐLT : Dạ thưa là những gì chất chứa trong lòng : Thứ nhất là tình cảm quê hương, dù xa quê ở chân trời góc biển nào đi nữa thì đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam, con người Việt Nam vẫn là đề tài, vẫn là trăn trở trong cuộc đời của tôi, mà thưa anh, từ những ấm ức đó thì tôi mới viết ra được. Đa số những văn nghệ sĩ thường chọn đề tài tình yêu làm điểm tựa và đối tượng sáng tác văn thơ, viết sách. Riêng đối với tôi, tình yêu quê hương là đối tượng giúp tôi viết thành văn.
HP : Thưa anh, nói về quê hương thì bây giờ chiêu bài trong nước họ dùng hình ảnh quê hương để quyến rũ đồng bào hải ngoại, từ thức ăn, du lịch cho đến văn nghệ như hình ảnh ‘duyên dáng Việt Nam’… thì anh quan niệm về hai chữ quê hương như thế nào ?
ĐLT : Thưa anh, quê hương vẫn sống mãi trong lòng của chúng ta nhưng không phải quê hương dưới một chế độ cọng sản. Tôi cũng muốn về thăm quê hương và ca tụng quê hương bây giờ, nhưng tiếc thay quê hương dưới chế độ cọng sản bị thái hóa rồi anh ! Từ tình cảm con người, đạo đức con người cũng đã bị mất đi. Tất cả bộ mặt mới quê hương bây giờ không còn là một hình ảnh trung thực mà tôi hằng ao ước. Bởi vì quê hương mà tôi ao ước là một đất nước thanh bình, có tự do dân chủ, một quê hương mà người dân đói có cơm để ăn, đau có chỗ chữa trị và trẻ nhỏ phải có trường học chứ không phải là một quê hương giàu có, mạnh mẽ mà chỉ phục vụ cho một số người có tiền, thì nơi đó không phải là quê hương của tôi. Tôi không chối bỏ quê hương và tôi cố gắng làm một cái gì đó với ngòi bút, với một tâm tình và một bàn tay nhỏ bé để làm thế nào có thể hợp tác với tất cả anh chị trong cộng đồng ở hải ngoại để làm một cái gì đó cho quê hương. Quê hương của tôi dưới con mắt hiện giờ là một cái gì đáng thương và đáng nhớ, thưa anh.
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, có lẽ anh chưa về Việt Nam nhưng với một nhà văn, mình có những nghiên cứu để có chất liệu mà viết, thì anh nhận định về thế hệ thanh niên bây giờ sinh sau năm 1975 ?
ĐLT : Dạ thưa anh, thanh niên Việt Nam sinh sau năm 1975 đã sống dưới một chế độ cọng sản, trong đó phải tính có đến 90% những người đã hưởng ân huệ của chế độ mới, dù họ không phải của đảng viên nhưng đã sống dưới một môi trường không biết gì về Việt Nam Cộng Hòa . Do đó những thanh niên sinh sau năm 1975 có một lối nhìn sai lạc do tuyên truyền của cọng sản, do đó họ hình dung ra rằng chế độ Việt Nam Cộng Hòa ngày trước là một chế độ xấu xa, bóc lột … nhưng mình không thể trách thành phần thanh niên đó, vì họ đã nhìn sai sự thật, họ đã bị nhào nặn và nhồi sọ trong một chế độ, do đó họ hiểu lầm về chế độ Việt Nam Cộng Hòa.. Phần tôi, tôi cũng xin góp sức với tất cả anh chị em văn nghệ sĩ bên nầy và cố gắng làm thế nào để ghi lại bằng bút tích hoặc bằng bất cứ một phương tiện truyền thông nào để cho thế hệ thanh niên sinh sau năm 1975 hiểu được sự thật, vì sự thật đó cần phải được phơi bày để cho các thế hệ sau nầy hiểu. Thật sự có đôi lần tôi đã trò chuyện với vài em du sinh, thì biết rằng du sinh qua đến bên này, ví dụ như Mỹ, Pháp thì họ mới sáng mắt ra và nhìn nhận rằng cha ông họ đã sai lầm. Một khi giới trẻ sinh sau năm 1975 đã nhận thức được cha ông họ sai lầm thì cái đó là một điều vinh hạnh cho nước Việt Nam sau nầy, thưa anh. (Hết phần 1)
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, anh ở xa xôi và anh đến Litlle Sàigòn nhiều lần chưa và lần nầy anh tới có công việc gì không ?
ĐLT : Thưa Anh Huy Phương, từ ba năm nầy, tôi đến Litlle Sàigòn hai lần mội năm. Mỗi lần như vậy thường thường tôi qua để phát hành một cuốn sách. Như vậy đây là lần thứ sáu hay thứ bảy gì đó, như lần nầy tôi qua đây để phát hành cuốn sách mới của tôi chừng ba ngày.
HP : Nhan đề cuốn sách là Một Đời Xót Xa, thưa anh, trước hết là anh dùng bức ảnh Vá Cờ của ông Nguyễn Ngọc Hạnh là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng thì câu hỏi của tôi là vì sao anh dùng bức ảnh nầy để làm hình bìa cuốn sách của anh. Anh có ngụ ý gì và nội dung cuốn sách liên quan gì đến bức ảnh nổi tiếng nầy không ?
ĐLT : Thưa anh cuốn sách nầy tôi dùng lá cờ, bởi vì lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là tượng trưng cho nước Việt Nam Cộng Hòa của chúng ta, tượng trưng cho tổ quốc, tượng trưng cho niềm hy vọng, tượng trưng cho sự đoàn kết và biểu tượng của ngày về của chúng ta. Khi viết cuốn Một Đời Xót Xa tôi đã cố gắng liên lạc với anh để nhờ anh xin phép anh Nguyễn Ngọc Hạnh được dùng bức ảnh Vá Cờ làm bìa trước cuốn sách và anh Nguyễn Ngọc Hạnh đã vui vẻ cho tôi được xử dụng. Nhân tiện đây tôi xin cám ơn nhiếp ảnh gia Nguyễn Ngọc Hạnh. Một Đời Xót Xa là tâm tình của một người cầm bút, thưa anh, thật sự là đơn giản như vậy. Trong Một Đời Xót Xa nầy tôi viết những bài tham luận chính trị, đề cập đến hoạt động của cộng đồng chúng ta và thái độ của chúng ta đối với cọng sản, đồng thời vạch trần tội ác cọng sản ra trong các chương sách. Thưa anh, cuốn sách nầy gần 500 trang, tôi chia ra làm bốn mục, mỗi mục đi vào một vấn đề. Đây không phải là một cuốn truyện mà những bài viết ghi lại những ý nghĩ và tâm tình của tôi đối với tổ quốc, đối với đồng đội, đối với cộng đồng và nhất là đối với những người lính tôi đều bộc lộ trong đây. Thành ra tôi hy vọng cuốn sách nầy sẽ đem lại cho tôi một nguồn an ủi là tôi đã nói được một cái gì với bạn bè, đã nói được cái gì với những người đã chết, nói được cái gì với những người đang tranh đấu và cũng nói được những cái gì với những nguời mà tôi chống đối họ.
HP : Thưa anh, bức ảnh Vá Cờ của ông Nguyễn Ngọc Hạnh từ nội dung đã nói lên một cái gì chúng ta đang rách nát và chúng ta đang cố gắng để hàn gắn lại. Bây giờ nhan đề cuốn sách của anh là Một Đời Xót Xa thì tôi thấy có nghĩa tiêu cực và bi quan thì anh nhận định như thế nào ? Vì sao anh dùng tựa đề nầy để đặt tên cho cuốn sách của anh ?
ĐLT : Cám ơn anh đã hướng dẫn tôi. Nhưng thật sự đối với tôi không phải tiêu cực, bởi vì tôi thấy rằng tôi xót xa cho thân phận của mình, xót xa thân phận của bạn bè... và lá cờ đã rách tượng trưng cho lá cờ của chúng ta bị một tai nạn. Tai nạn đó là ngày 30.4.1975, chúng ta có bổn phận phải vá lại lá cờ và treo lá cờ lên chứ không phải là chuyện tiêu cực. Thưa anh, tôi xin đính chính quan niệm của anh.
HP : Thưa anh, tại sao hai chữ Xót Xa !
ĐLT : Thưa anh, Xót Xa là tâm tình tôi xót xa. Tôi xót xa cho thân phận của tôi. Tôi xót xa cho thân phận của bạn bè, của người lính, của đồng hương và nhất là xót xa cho những người còn ở tại quê nhà.
HP : Thưa anh, bây giờ chúng ta đi vào nội dung cuốn sách của anh vì anh đã trang trải nổi lòng của anh trong đó. Đối với những bài viết tham luận chính trị thì thưa anh, anh quan niệm thế nào về đất nước Việt Nam bây giờ ? Tôi nghĩ anh đã viết trong nầy một phần rồi, nhưng xin anh bày tỏ thêm quan điểm của anh với các chiến hữu của chúng ta.
ĐLT : Thưa anh, đất nước của chúng ta bây giờ, thú thật với anh, dưới chế độ cọng sản đã rách như trái xơ mướp ! Trong cuốn sách, tôi cũng viết là một gánh nặng cho những người. sau nầy, ngay cả những người, ví dụ từ trong chế độ cọng sản phản tỉnh đứng lên thay đổi chế độ cọng sản giống như ở Liên sô và Đông Âu cũ thì họ cũng lãnh lấy một gia tài rách nát. Nếu chúng ta ở ngoài nầy, một mai đóng góp công sức để xây dựng lại đất nước thì cũng thật quá khó khăn vì gia tài Việt Nam đã quá rách nát. Tôi nói rách nát ở đây là rách nát từ trong văn hóa, trong tư tưởng và trong tình người chứ tôi không nói rách nát về bộ mặt bên ngoài của Việt Nam . Như anh cũng biết, tôi bị cấm về Việt Nam nhưng anh cũng thấy rằng nhìn nhà cửa, đường sá thì đẹp, ăn chơi thì đẹp với khách sạn năm sao, những nhà tắm hơi cao cấp… nhưng anh thấy sau lưng đó là cái gì ? Sau lưng đó là những trẻ em thất học, đi bụi đời, móc túi và sau lưng đó nữa là lớp thanh niên thiếu nữ không có nghề nghiệp để sinh sống, cuối cùng phải đi, tôi dùng chữ ‘đăng ký’ của cọng sản, ghi tên để được xuất khẩu. Con gái cũng phải ghi tên kiếm chồng bên ngoài để giải quyết vấn đề kinh tế. Tại sao một nước đã ba mươi ba năm ngưng chiến tranh, tiền của đi vào như nước nhưng vẫn còn những người nghèo đói, còn những người thất học, còn những người đau không có tiền đến nhà thương là một chuyện không thể chấp nhận được. Tôi công nhận xứ Việt Nam nghèo nhưng bây giờ người ta nói đến bạc tỷ, không ai nói bạc đồng giống như bên Tây bên Mỹ, nhưng mà ai có bạc tỷ ? Thì chỉ có cán bộ và những người sống bám theo cán bộ trong lúc một công nhân bình thường, họ chỉ lãnh bốn trăm ngàn, năm tram ngàn. Bốn năm trăm ngàn để làm được gì ? Chưa đủ hai miệng ăn trong gia đình thì làm sao người ta có thể cho con cái đi học ! Vấn đề tốt đẹp, văn minh tiến bộ của một nước là phải nghĩ đến vấn đề văn hóa cho trẻ con, phải nghĩ đến vấn đề bệnh tật cho người đau ốm và phải nghĩ đến vấn đề ăn no mặc ấm cho dân nghèo. Đó là vấn đề quan trọng nhất mà theo tôi nghĩ, đánh giá một quốc gia nào là phải đặt nặng vấn đề trên ba điểm đó chứ không phải đánh giá bằng hình ảnh nhà lầu, khách sạn và những nơi ăn chơi trác táng.
HP : Đó là nói về kinh tế. Anh có quan niệm gì về đạo lý của đất nước chúng ta bây giờ ?
ĐLT : Thưa anh, đạo lý thì đã mất quá nhiều rồi anh ! Không phải do suy luận mà hằng ngày qua các báo điện tử của cọng sản, tôi thấy ở Việt Nam cái tình người và tinh thần đạo đức không còn nữa, mà đạo đức con người không còn nữa thì xã hội sẽ sa đọa. Vì một vài đồng bạc anh em có thể đâm chém giết nhau, vì một miếng ăn cha mẹ có thể bán con cái vào động điếm, vì một củ khoai củ sắn người ta có thể đâm chém nhau ở ngoài đường. Tình người không còn so với xã hội Việt Nam trước năm 1975, như anh và tôi thời đó chúng ta đã trưởng thành, thì phải công nhận rằng không có những tình trạng như vậy. Đồng ý trước năm 1975 cũng có nhà nghèo, cũng có những thành phần đầu trộm đuôi cướp nhưng không đến nổi tràng giang đại hải giống như bây giờ. Đối với Việt Nam một khi nói đến vấn đề đạo đức thì cần phải xét lại. Cọng sản mai kia sẽ ngã gục nhưng việc truyền bá lại đạo đức cho người dân trưởng thành dưới chế độ cọng sản để họ trở thành người lương thiện thì thật rất khó khăn. Do đó, chúng ta phải đặt vấn đề ngay từ bây giờ !
HP : Xin cám ơn anh, nguyện vọng của người Việt hải ngoại chúng ta là mong muốn một nước Việt Nam trong tương lai có tự do, có nhân quyền, thì theo anh, chủ lực chính để làm việc đó là ai ? Ở trong hay ngoài nước ? Và ngoài nước, những cộng đồng của đồng bào hải ngoại chúng ta phải làm gì để đóng góp ? Câu hỏi tôi muốn nhắc lại anh, thế lực nào cần thiết để làm nên sự nghiệp cãi đổi đất nước Việt Nam của chúng ta ?
ĐLT : Dạ thưa anh, anh hỏi tôi câu nầy thì hơi cao với tầm mức của tôi bởi vì tôi chỉ là một con người quá nhỏ bé và sự hiểu biết cũng không đi tới đâu. Nhưng anh đã hỏi thì cũng xin phép anh góp một vài ý kiến nhỏ. Kính thưa quý vị, quý vị nào không vừa ý quan niệm của tôi thi xin bỏ qua hoặc xin bổ túc. Tôi xin đóng góp như sau, muốn thay đổi chế độ hiện thời là do chính người Việt Nam trong nội địa chứ không phải là thế lực từ bên ngoài. Thành phần lãnh đạo và thành phần hành động nòng cốt để đánh đổ chế độ cọng sản, thưa anh, tôi cũng đã viết trong cuốn sách nầy bài ‘Con Đường Chúng Ta Đi’. Tôi phân tách rõ chúng ta phải làm gì và việc lật đổ bạo quyền phải do trong nội bộ của Việt Nam . Những thành phần nằm trong nội bộ Việt Nam, khởi đầu nồng cốt là sinh viên học sinh, thanh niên, giáo dân, tín đồ, dân oan… là những tổ chức, có thực lực để làm chủ lực chính để tạo một cuộc cách mạng tại Việt Nam. Ngòi nổ chính là quân đội, chính là công an và chính ngay là những người ở trong đảng cọng sản mới có thể làm một cuộc cách mạng thay đổi được chế độ. Ngoài nầy chúng ta chỉ yểm trợ tinh thần, tài chánh… còn nếu nói chuyện vác súng về Việt Nam thì chuyện đó sai đã lầm rồi !
HP : Thưa anh Đinh Lâm Thanh, chúng tôi thay mặt cho anh em chiến hữu, chương trình Huynh Đệ Chi Binh cám ơn anh đã trả lời cuộc phỏng vấn hôm nay. Chương trình quá ngắn trong lúc câu chuyện của chúng ta còn dài xin hẹn anh một dịp khác và xin mời anh gởi lời chào các chiến hữu.
ĐLT : Dạ, xin cám ơn anh Huy Phương, đài truyền hình SBTN đã dành cho tôi buổi nói chuyện hôm nay vì còn hai ngày nữa thì tôi sẽ trở về lại Paris. Nhân tiện đây xin phép đài SBTN để chuyển lời cám ơn của tôi đến các anh em chiến hữu cũng như quý vị khán thính giả đã theo dõi chương trình nầy.
---
Phu nha^n RICHARD MU+O+`I TRU+O+NG le^n tie^'ng: CĐ Có Chấp Nhận Lời Xin Lổi (?)
Kính gởi cộng đồng người Việt San Fernando,
Kính nhờ Take 2 Tango chuyển giúp cho ông bà Mười Trưong và đài SBTN
V/v Phu nhân của ông Richard Mười Trương nhận khuyết điểm
(Xin mời xem cuộc phỏng vấn trong link dưới đây trước khi đọc bài này:
http://broadcasting.take2tango.com/?load=player&id=2&watch=a59aa87211 )
Thưa bà con,
Chúng tôi đã xem qua đoạn phóng sự của SBTN, trong đó, phu nhân của ông Mười Trương ngỏ lời nhận khuyết điểm (sơ sót) và chính thức nhờ SBTN thông báo cùng giới truyền thông, hội đoàn và đồng bào, với mong mỏi có được sự thông cảm và bỏ qua.
Bà Mười Trương tỏ vẻ thành thật, nói chuyện khả ái và chúng tôi cảm thấy thông cảm với bà. Song sau khi xem đoạn phỏng vấn này, chúng tôi có một vài suy nghĩ, xin được nêu ra ở đây.
1. Tư cách lên tiếng của bà Mười Trương.
Trong phần phát hình, chúng tôi thoáng thấy hình như phóng viên của đài SBTN có phỏng vấn ông Mười Trương, nhưng lại chỉ nghe bà Mười Trương lên tiếng. Phần lên tiếng của bà có những đoạn rất chính thức, như là một phát ngôn nhân hay người chịu trách nhiệm về sự kiện dẹp cờ vàng ở San Fernando Valley. Trong khi phát hình, đài SBTN ghi chú:
"Phu nhân Richard Mười Trương
Chủ Tịch Hội Người Việt
vùng San Fernando"
Câu chú thích này làm người ở xa như chúng tôi không dám xác quyết bà là Chủ Tịch hội Người Việt, hay ông Mười Trương là Chủ Tịch. Nếu bản thân bà là Chủ Tịch thì người xem có thể chấp nhận được sự nhìn nhận sơ sót này. Tuy nhiên, theo chỗ chúng tôi nghe được thì hình như Chủ Tịch hội Người Việt ở San Fernando là ông Richard Mười Trương. Dòng chú thích trên cũng không cho biết tư cách của bà Mười Trương trong ban tổ chức cuộc gây quỹ của cô Tim. Nếu ông Mười Trương là Chủ Tịch, chúng tôi cảm thấy không đồng ý chút nào về việc "hậu cung tham chính" này. Chính ông Mười Trương phải lên tiếng.
Nếu Chủ Tịch hội Người Việt của San Fernando là ông Richard Mười Trương, thì chúng tôi xin được lên tiếng rằng phần nhận sơ sót của phu nhân của ông trên phóng sự SBTN không được chấp nhận.
2. Tinh thần trách nhiệm của người lãnh đạo
Sơ sót là việc không ai có thể đoan chắc không mắc phải. Có những sơ sót có thể được bỏ qua, nhưng có những sơ sót, mà cho dù được người khác bỏ qua, chính đương sự gây lầm lỡ không thể tự bỏ qua được nếu có tinh thần trách nhiệm.
Có rất nhiều tai nạn, biến cố mà trong đó người lãnh đạo không hề trực tiếp liên quan, song họ vẫn phải từ chức. Việc dẹp lá cờ vàng không những có liên quan trực tiếp tới ông Mười Trương mà còn chứng minh là ông không vững lập trường, không đủ bản lãnh, không có đủ chiều sâu trong nhãn quan chính trị để làm người lãnh đạo một tập thể của người Việt tị nạn CS.
Chúng tôi sẵn sàng bỏ qua, không nhắc lại, cũng không phê phán cá nhân ông Mười Trương, nhưng thiết nghĩ, với một sơ sót lớn như vậy, ông Mười Trương phải từ chức. Ông Mười Trương và phu nhân vẫn có thể tiếp tục đóng góp cho hội Người Việt ở San Fernando nếu có lòng, song không thể nào còn giữ được vai trò lãnh đạo.
Kính thưa bà con,
Kẻ làm Việt Nam nghèo đói, mất tự do là tập đoàn CSVN tham nhũng, độc tài, ngu dốt nhưng gian manh. Trong những ngày qua, chuyện cô Tim Aline Rebeaud đã gây nhiều sóng gió trong dư luận và có lẽ chúng ta đều thấy rõ mặt trái của công tác từ thiện của cô, và CSVN. Trong cuộc tranh đấu với tập đoàn nhiều thủ đoạn này, chúng ta cần những người lãnh đạo có tinh thần trách nhiệm, có tầm nhìn chính trị sâu sắc, có lập trường vững chắc. Sự nhu nhược hay thiếu tầm nhìn, không vững lập trường của ông Mười Trương đã giúp chúng ta thấy được chân tướng từ thiện chính trị của VC, nhưng cũng vì thiếu sót của những người lãnh đạo CĐ như ông Richard Mười Trương mà VC mới có thể dễ dàng lấn tới.
Những suy nghĩ này được viết ra với mục đích củng cố hàng ngũ người Việt tị nạn CS ở hải ngoại.
Trân trọng,
Hoàng Nguyên
(Nguyễn văn Hoàng, Brisbane)
(hoang4eb@gmail.com)
http://broadcasting.take2tango.com/?load=player&id=2&watch=a59aa87211
2008/11/12 News@take2tango.com News@take2tango.com
CĐ Có Chấp Nhận Lời Xin Lổi (?)
Dư luận vùng San Fernando Valley, ngoại ô Los Angeles vẫn tiếp tục cực kỳ phẩn nộ hành động "dẹp bỏ" Cờ Vàng của ông bà Mười Trương, chủ tịch cộng đồng người Việt tại nơi đây. Một lỗi-lầm lớn và quan-trọng như vậy thì một câu xin-lỗi theo kiểu nhật báo Người-Việt đâu có chứng-tỏ được thành-ý thực-sự đâu. Nếu Hội Người Việt Vùng San Fernando Valley thật-sự ăn-năn thì xin hãy làm một thư nhận lỗi gởi khắp nơi với nội-dung yêu-cầu đồng-bào Việt-tị hãy tẩy chay Tim Aline...
Xem tiếp
--- On Wed, 11/12/08, hoang nguyen hoang4eb@gmail.com
---
Kính nhờ Take 2 Tango chuyển giúp cho ông bà Mười Trưong và đài SBTN
V/v Phu nhân của ông Richard Mười Trương nhận khuyết điểm
(Xin mời xem cuộc phỏng vấn trong link dưới đây trước khi đọc bài này:
http://broadcasting.take2tango.com/?load=player&id=2&watch=a59aa87211 )
Thưa bà con,
Chúng tôi đã xem qua đoạn phóng sự của SBTN, trong đó, phu nhân của ông Mười Trương ngỏ lời nhận khuyết điểm (sơ sót) và chính thức nhờ SBTN thông báo cùng giới truyền thông, hội đoàn và đồng bào, với mong mỏi có được sự thông cảm và bỏ qua.
Bà Mười Trương tỏ vẻ thành thật, nói chuyện khả ái và chúng tôi cảm thấy thông cảm với bà. Song sau khi xem đoạn phỏng vấn này, chúng tôi có một vài suy nghĩ, xin được nêu ra ở đây.
1. Tư cách lên tiếng của bà Mười Trương.
Trong phần phát hình, chúng tôi thoáng thấy hình như phóng viên của đài SBTN có phỏng vấn ông Mười Trương, nhưng lại chỉ nghe bà Mười Trương lên tiếng. Phần lên tiếng của bà có những đoạn rất chính thức, như là một phát ngôn nhân hay người chịu trách nhiệm về sự kiện dẹp cờ vàng ở San Fernando Valley. Trong khi phát hình, đài SBTN ghi chú:
"Phu nhân Richard Mười Trương
Chủ Tịch Hội Người Việt
vùng San Fernando"
Câu chú thích này làm người ở xa như chúng tôi không dám xác quyết bà là Chủ Tịch hội Người Việt, hay ông Mười Trương là Chủ Tịch. Nếu bản thân bà là Chủ Tịch thì người xem có thể chấp nhận được sự nhìn nhận sơ sót này. Tuy nhiên, theo chỗ chúng tôi nghe được thì hình như Chủ Tịch hội Người Việt ở San Fernando là ông Richard Mười Trương. Dòng chú thích trên cũng không cho biết tư cách của bà Mười Trương trong ban tổ chức cuộc gây quỹ của cô Tim. Nếu ông Mười Trương là Chủ Tịch, chúng tôi cảm thấy không đồng ý chút nào về việc "hậu cung tham chính" này. Chính ông Mười Trương phải lên tiếng.
Nếu Chủ Tịch hội Người Việt của San Fernando là ông Richard Mười Trương, thì chúng tôi xin được lên tiếng rằng phần nhận sơ sót của phu nhân của ông trên phóng sự SBTN không được chấp nhận.
2. Tinh thần trách nhiệm của người lãnh đạo
Sơ sót là việc không ai có thể đoan chắc không mắc phải. Có những sơ sót có thể được bỏ qua, nhưng có những sơ sót, mà cho dù được người khác bỏ qua, chính đương sự gây lầm lỡ không thể tự bỏ qua được nếu có tinh thần trách nhiệm.
Có rất nhiều tai nạn, biến cố mà trong đó người lãnh đạo không hề trực tiếp liên quan, song họ vẫn phải từ chức. Việc dẹp lá cờ vàng không những có liên quan trực tiếp tới ông Mười Trương mà còn chứng minh là ông không vững lập trường, không đủ bản lãnh, không có đủ chiều sâu trong nhãn quan chính trị để làm người lãnh đạo một tập thể của người Việt tị nạn CS.
Chúng tôi sẵn sàng bỏ qua, không nhắc lại, cũng không phê phán cá nhân ông Mười Trương, nhưng thiết nghĩ, với một sơ sót lớn như vậy, ông Mười Trương phải từ chức. Ông Mười Trương và phu nhân vẫn có thể tiếp tục đóng góp cho hội Người Việt ở San Fernando nếu có lòng, song không thể nào còn giữ được vai trò lãnh đạo.
Kính thưa bà con,
Kẻ làm Việt Nam nghèo đói, mất tự do là tập đoàn CSVN tham nhũng, độc tài, ngu dốt nhưng gian manh. Trong những ngày qua, chuyện cô Tim Aline Rebeaud đã gây nhiều sóng gió trong dư luận và có lẽ chúng ta đều thấy rõ mặt trái của công tác từ thiện của cô, và CSVN. Trong cuộc tranh đấu với tập đoàn nhiều thủ đoạn này, chúng ta cần những người lãnh đạo có tinh thần trách nhiệm, có tầm nhìn chính trị sâu sắc, có lập trường vững chắc. Sự nhu nhược hay thiếu tầm nhìn, không vững lập trường của ông Mười Trương đã giúp chúng ta thấy được chân tướng từ thiện chính trị của VC, nhưng cũng vì thiếu sót của những người lãnh đạo CĐ như ông Richard Mười Trương mà VC mới có thể dễ dàng lấn tới.
Những suy nghĩ này được viết ra với mục đích củng cố hàng ngũ người Việt tị nạn CS ở hải ngoại.
Trân trọng,
Hoàng Nguyên
(Nguyễn văn Hoàng, Brisbane)
(hoang4eb@gmail.com)
http://broadcasting.take2tango.com/?load=player&id=2&watch=a59aa87211
2008/11/12 News@take2tango.com News@take2tango.com
CĐ Có Chấp Nhận Lời Xin Lổi (?)
Dư luận vùng San Fernando Valley, ngoại ô Los Angeles vẫn tiếp tục cực kỳ phẩn nộ hành động "dẹp bỏ" Cờ Vàng của ông bà Mười Trương, chủ tịch cộng đồng người Việt tại nơi đây. Một lỗi-lầm lớn và quan-trọng như vậy thì một câu xin-lỗi theo kiểu nhật báo Người-Việt đâu có chứng-tỏ được thành-ý thực-sự đâu. Nếu Hội Người Việt Vùng San Fernando Valley thật-sự ăn-năn thì xin hãy làm một thư nhận lỗi gởi khắp nơi với nội-dung yêu-cầu đồng-bào Việt-tị hãy tẩy chay Tim Aline...
Xem tiếp
--- On Wed, 11/12/08, hoang nguyen hoang4eb@gmail.com
---
Subscribe to:
Posts (Atom)
